
Mỹ và các đồng minh đang tìm cách gỡ phong tỏa eo biển Hormuz (Ảnh minh họa: Special Eurasia).
Giờ G được xác định là 8h tối 7/4 giờ Mỹ, tức 7h sáng 8/4 theo giờ Việt Nam.
Chưa rõ liệu Tổng thống Mỹ Donad Trump có "nói đi đôi với làm" hay không nhưng Israel thì dường như đã ra quyết định cực kỳ cứng rắn. Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) hôm nay 7/4 đã đưa ra “cảnh báo khẩn cấp” cho người dân Iran, yêu cầu họ không sử dụng tàu hỏa và tránh xa các tuyến đường sắt trong 12 giờ tới.
“Hỡi các công dân Iran, vì sự an toàn của các bạn, chúng tôi đề nghị các bạn từ giờ phút này đến 21h00 giờ Tehran (ngày 8/4), vui lòng không sử dụng và đi lại bằng tàu hỏa trên khắp đất nước... Sự hiện diện của các bạn trên tàu hỏa và gần các tuyến đường sắt sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng của các bạn”, tuyên bố từ IDF cho biết.
Điều khiến nhiều người quan tâm là 2 tàu sân bay USS Abraham Lincoln và USS Geran Ford đang ở đâu, chúng sẽ đóng vai trò gì nếu Tổng thống Mỹ Donald Trump quyết định hành động, khi hạn chót mà ông đặt ra cho Tehran để mở lại eo biển Hormuz trôi qua.
Tàu sân bay Lincoln chìm trong "sương mù chiến tranh"
Những tin đồn về việc tàu sân bay USS Abraham Lincoln bị hư hại do tên lửa chống hạm hoặc UAV của Iran tấn công đã lan truyền ngay từ những giờ đầu của Chiến dịch "Cuồng nộ". Tuy nhiên, thực tế cho thấy hàng không mẫu hạm này và phi đội máy bay của nó vẫn hoạt động tích cực trước khi đột ngột rời vịnh Ba Tư.
Theo các nguồn tin, tàu sân bay Lincoln không hề bị hư hại trong chiến đấu. Sau các hoạt động tác chiến căng thẳng, tàu đã tạm thời rời khu vực để bổ sung nguồn cung và cho thủy thủ đoàn nghỉ ngơi. Trong thời gian này, một số máy bay vẫn tiếp tục xuất kích thực hiện nhiệm vụ. Sau đó, tàu Lincoln quay trở lại vị trí tác chiến và lặp lại chu trình này.
Việc vận hành tàu sân bay đòi hỏi tốc độ cao liên tục (trên 20 hải lý/giờ, thậm chí 30 hải lý/giờ khi thời tiết lặng gió) để đảm bảo máy bay cất hạ cánh, gây ảnh hưởng lớn đến tình trạng kỹ thuật của tàu.
Do đó, các tàu sân bay Mỹ thường hoạt động theo lịch trình luân phiên: tác chiến, tiếp tế trên biển và nghỉ ngơi, sau đó ghé căn cứ hải quân để sửa chữa và bổ sung vật tư, cuối cùng trở về nước. Trong những thời điểm xung đột cao điểm, thời gian luân chuyển có thể kéo dài hơn.
Phòng không Iran "hồi sinh", liên tiếp bắn hạ máy bay Mỹ (Video: RT).
USS Gerald Ford trở lại sau vụ cháy
Trái ngược với Nhóm tác chiến tàu sân bay USS Abraham Lincoln, tình hình của hàng không mẫu hạm USS Gerald R. Ford thực sự không mấy khả quan. Trước khi đến Trung Đông, video về sự cố hệ thống xử lý nước thải trên tàu đã lan truyền rộng rãi. Mặc dù sự cố này đã từng xảy ra cách đây vài năm, nhưng vụ cháy trên tàu thì mới diễn ra gần đây.
Ngay lập tức, tin đồn về việc tàu sân bay Ford bị trúng tên lửa hoặc UAV của Iran lại rộ lên. Tuy nhiên, các hình ảnh và video về hành trình của tàu qua kênh đào Suez không cho thấy bất kỳ dấu hiệu hư hại đáng kể nào trên thân tàu có thể gây ra đám cháy lớn. Một lỗ thủng hoặc miếng vá sẽ dễ dàng bị phát hiện, nhưng thân tàu hoàn toàn không có vết.
Dù vậy, tình trạng kỹ thuật của chiến hạm hiện đại nhất này thực sự "thảm thương" sau gần 10 tháng triển khai liên tục với cường độ hoạt động cực cao. Đầu tiên, nó khẩn trương rời Trung Đông đến vùng biển Caribe để tập trận, chuẩn bị cho chiến dịch đột kích Venezuela, sau đó lại quay trở lại vịnh Ba Tư.
Cường độ hoạt động liên tục với tốc độ cao và sự tham gia tích cực của không quân đã gây áp lực lớn lên con tàu còn khá mới này. Do đó, đám cháy có thể chỉ là "phần nổi của tảng băng chìm". Việc sửa chữa tại căn cứ Suda có thể chỉ là giải pháp tạm thời.
Lầu Năm Góc đã chuẩn bị sẵn lực lượng dự bị cho tình huống này bằng các tàu USS Theodore Roosevelt, đang ở Tây Thái Bình Dương hoặc USS George H. W. Bush, vừa mới rời đại bản doanh ở Mỹ. Tuy nhiên, nếu được lệnh tham chiến thì chúng còn phải mất nhiều tuần nữa mới đến được Trung Đông. Như vậy, USS Gerald R. Ford sẽ tiếp tục "cống hiến".

Vị trí hiện tại của các tàu sân bay Mỹ trên khắp thế giới, tính đến ngày 6/4 (Ảnh: USNI News).
Hải quân NATO có muốn giúp Mỹ cũng "lực bất tòng tâm"
Mặc dù nhiều quốc gia NATO từ chối yêu cầu hỗ trợ của Tổng thống Trump, nhưng thực tế là lực lượng hải quân châu Âu đang ở trong tình trạng tồi tệ, thiếu tàu chiến, khả năng kỹ thuật, thủy thủ đoàn, phụ tùng thay thế và vũ khí.
Việc Hải quân Anh phải điều tàu khu trục Type 45 duy nhất để bảo vệ căn cứ Crete là một minh chứng rõ ràng. Trong số các nước châu Âu, chỉ có Pháp sở hữu lực lượng hải quân "tương đối" sẵn sàng chiến đấu, trong khi Hải quân Đức chỉ có một tàu hộ vệ và vài tàu ngầm sẵn sàng chiến đấu.
Một chiến dịch ở eo biển Hormuz đòi hỏi lực lượng thực chất để đẩy lùi các cuộc tấn công bằng tên lửa và UAV, rà phá thủy lôi và hộ tống tàu hàng, chứ không chỉ là phô trương sức mạnh. Hải quân Mỹ, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và sẵn sàng chiến đấu cao hơn nhiều, cũng phải cân nhắc rất kỹ trước khi quyết định mạo hiểm tiến vào eo biển hẹp này.
Tuy nhiên, bất chấp những bất đồng giữa châu Âu và Mỹ, cũng như các vấn đề với tàu sân bay Ford và Lincoln, Iran vẫn cảnh giác. Lầu Năm Góc dường như đã lên kế hoạch tiến hành một chiến dịch trên bộ để chiếm Bandar Abbas và đảo Kharg, cũng như vô hiệu hóa cảng Bushehr.
Đáng chú ý, nhiệm vụ của các máy bay chiến đấu từ tàu sân bay Abraham Lincoln hiện tạm thời được thay thế bằng máy bay của Không quân Mỹ. Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu chiến dịch "Cuồng nộ", các máy bay chiến đấu F-15E Strike Eagle đang hoạt động trong không phận Iran.
Cũng chính vì thế, 1 chiếc F-15E bị bắn hạ khiến Mỹ phải khẩn cấp tiến hành chiến dịch giải cứu 2 phi công vô cùng tốn kém và có thêm một số tổn thất. Điều này cho thấy lực lượng phòng không của Iran chưa thực sự bị tê liệt hoàn toàn.
Tất cả các hoạt động không quân chiến đấu chính của Mỹ hiện tập trung xung quanh Bushehr và Bandar Abbas, cho thấy Lầu Năm Góc đang cố gắng cô lập khu vực hoạt động tiềm năng của mình.
Việc kết thúc câu chuyện về tàu sân bay Ford, cũng như việc tiếp tế cho tàu sân bay Lincoln, được lên kế hoạch trùng với thời điểm một nhóm tàu đổ bộ chở theo Lữ đoàn Thủy quân lục chiến Viễn chinh số 31 (MEU) có mặt trong khu vực. Điều này cho thấy những diễn biến thú bất ngờ vẫn còn ở phía trước. Một lần nữa giờ G đang được đếm ngược.


























