Tôi năm nay 30 tuổi, đã kết hôn 5 năm. Tổ ấm của tôi và Hoàng là hình mẫu lý tưởng mà bạn bè hằng ao ước: Một người chồng tốt, một người cha mẫu mực. Cứ ngỡ cuộc sống của chúng tôi sẽ êm đềm và hạnh phúc như vậy, cho đến đêm định mệnh ấy.
Đó là kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Theo thói quen mỗi năm, chúng tôi gửi con sang nhà ông bà nội rồi ra ngoài ăn tối cùng nhau. Không có nến hay những điều bất ngờ lãng mạn. Mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng, anh vẫn chu đáo, dịu dàng.
Đời sống vợ chồng không mặn nồng, yêu đương không nồng nhiệt nhưng tôi vẫn tự nhủ mình may mắn vì có một người chồng biết lo cho gia đình. Anh thương con, chăm chỉ làm việc, tiền lương mỗi tháng chưa bao giờ đưa thiếu dù chỉ một đồng.

Tôi sốc nặng khi biết sự thật về chồng (Ản minh hoạ: Chụp màn hình)
Về nhà, tôi thay đồ, bật một bản nhạc nhẹ rồi ngồi cắm lại bó hoa Hoàng vừa tặng. Còn anh tranh thủ đi tắm, như mọi lần, gần như không có thêm một câu chuyện nào giữa hai vợ chồng sau bữa tối. Không gian yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ từng tiếng nước chảy.
Bất chợt, điện thoại anh thông báo có tin nhắn. Người gửi là Bình - người bạn thân từ thời cấp ba của anh.
Tôi vốn chưa bao giờ có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng. Nhưng không hiểu sao, ngay khoảnh khắc đó, trực giác của phụ nữ như mách bảo tôi. Cuối cùng, tôi chọn đọc tin nhắn của anh. Dòng tin nhắn vừa mở ra, tôi như bị đóng băng: “Anh về chưa? Em đợi anh từ chiều… nhớ anh!".
Tôi khựng lại mấy giây, tim đập mạnh đến mức nghe rõ từng nhịp. Có thể… chỉ là đùa? Tôi tự trấn an. Nhưng ngón tay vẫn run run kéo lên. “Lần trước vẫn chưa đủ. Chỉ muốn ôm anh thêm một lúc nữa…”.
Mỗi chữ hiện ra như một nhát cứa. Tôi chết lặng.
Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy đều, nhưng thế giới quanh tôi như vừa trải qua một trận động đất âm thầm mà dữ dội. Những dòng tin nhắn kia không chỉ là bằng chứng của sự phản bội mà còn là lời giải cho tất cả những điều tôi từng không hiểu suốt 5 năm qua. Và điều khiến tôi sụp đổ nhất… là cái tên Bình.
Những chuyến công tác mà sau này nhìn lại, luôn có mặt Bình, cả những ánh mắt họ trao nhau khi ngà ngà say... Mọi thứ bỗng chốc khớp lại thành một sự thật rõ ràng mà bấy lâu nay tôi không nhìn thấy.
Tiếng cửa phòng tắm mở. Hoàng bước ra trong làn hơi nước mờ ảo, nụ cười nở trên môi - nụ cười mà tôi từng coi là bến đỗ bình yên nhất đời mình. "Sao em lại cầm điện thoại của anh?", giọng anh khựng lại khi thấy gương mặt tái dại và đôi tay run rẩy của tôi.
Tôi không nói nên lời, chỉ lẳng lặng xoay màn hình điện thoại về phía anh. Trên đó vẫn còn mở đoạn video vài giây mà tôi vừa xem. Chỉ ngắn ngủi nhưng là những hành động mặn nồng mà suốt 5 năm qua tôi chưa từng được nếm trải.
Hoàng đứng chôn chân. Ánh mắt anh thoáng qua một tia hoảng loạn rồi lấy lại sự bình tĩnh. Không một lời giải thích, cũng không có phản ứng của một người bị hiểu lầm. Anh chỉ lặng lẽ bước lại giường, ngồi xuống, hai tay đan chặt vào nhau, đầu cúi thấp. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng sự im lặng này chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
“Từ bao giờ?”, tôi hỏi, giọng khàn đặc. Một khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở. Rồi anh trả lời, nhẹ nhàng, dịu dàng như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Rất lâu rồi, từ khi bọn anh học đại học…”. Từng chữ rơi xuống như những viên đá nặng trĩu trong lồng ngực tôi. Ngực tôi thắt lại. Tôi hét lên trong uất ức: “Vậy 5 năm qua là cái gì? Tôi là cái gì trong cuộc đời anh? Gia đình này là gì với anh?”.
Hoàng ngước lên, anh nhìn thẳng vào mắt tôi, anh nói anh đã cố gắng đối xử tốt với tôi, chăm sóc gia đình này. Anh chỉ muốn có một gia đình, muốn bố mẹ yên tâm, hoàn thành nghĩa vụ của một người con trưởng.
“Hôm nay là kỷ niệm 5 năm ngày cưới...”, tôi nói trong nước mắt. Hoàng không đáp. Anh chỉ nói một câu xin lỗi rất nhỏ rồi quay mặt đi. Không níu kéo, không giải thích thêm. Cánh cửa phòng khép lại nhẹ tưởng như không có gì xảy ra, nhưng đủ để tôi biết mọi thứ đã kết thúc.
Đêm đó, tôi ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc. Mọi thứ vẫn y nguyên, chỉ có cảm giác trong tôi là không còn như trước. Tôi nhìn lại 5 năm đã qua, những khoảng trống mà tôi đã cố gắng lấp đầy bằng sự cam chịu. Hóa ra, không phải anh không biết yêu. Chỉ là anh chưa từng yêu tôi theo cách đó.
Tôi đau khổ, cay đắng, hóa ra bấy lâu nay tôi đã chung chồng với một người đàn ông khác.
Mỗi ngày trôi qua, mỗi khi nhìn thấy anh ta, tôi lại tự hỏi: Nếu tiếp tục cuộc sống này, liệu chúng tôi có thể bình yên như trước? Hay kết thúc tất cả, ly hôn để có một tương lai khác? Tôi nên làm gì đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























