Tôi đến với pickleball như một cách giải tỏa sau những ngày làm việc mỏi mệt. Ban đầu chỉ là thấy người ta chơi nhiều nên muốn thử cho biết, rồi dần thành thói quen. Buổi chiều ra sân, nghe tiếng bóng chạm vợt, tôi thấy lòng mình nhẹ đi. Tôi nghĩ đó là một niềm vui lành mạnh.
Thắng là đồng nghiệp của tôi. Tuy làm cùng công ty, nhưng tôi chỉ tiếp xúc với Thắng nhiều kể từ khi chơi pickleball. Anh không hẳn đẹp trai, nhưng có sức hút. Thắng nói chuyện khéo, biết quan tâm đúng lúc. Anh nhớ tôi thích đánh ở vị trí nào, hay mệt lúc nào. Những điều nhỏ nhặt ấy khiến tôi chú ý.

Chỉ vì pickleball mà tôi đã phá nát tổ ấm của mình (Ảnh minh họa: Freepik).
Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn sau mỗi buổi chơi. Ban đầu là về kỹ thuật, rồi sang chuyện đời. Thắng kể về công việc, về những người anh gặp. Tôi kể về gia đình, về những điều tôi chưa từng nói với ai. Khoảng cách dần rút ngắn.
Tôi vẫn chăm chỉ chơi pickleball mỗi chiều, nhưng không còn đơn thuần là chơi thể thao nữa. Tôi mong chờ những cuộc gặp, dù là trên sân. Tôi nhớ những câu bông đùa, những lời hỏi han, ánh mắt dịu dàng trìu mến. Ngày nào vì lý do gì đó mà không đi tập được, tôi bỗng cồn cào không yên, không phải vì không được chơi, mà là vì nhớ một người.
Rồi một buổi liên hoan, mọi thứ đi xa hơn. Rượu khiến người ta không tỉnh táo. Những câu nói trở nên gần gũi hơn bình thường. Tôi không nhớ rõ ai bắt đầu trước. Chỉ biết khi nhận ra, tôi đã ở trong một tình huống không thể quay lại, bên cạnh Thắng.
Dù chỉ một tiếng đồng hồ cùng nhau trong khách sạn, tôi tỉnh dậy với một cảm giác nặng nề. Tôi không nhìn Thắng. Tôi không biết phải gọi đó là gì. Sai lầm, hay chỉ là một phút yếu lòng. Tôi về nhà, cố gắng cư xử như không có gì xảy ra.
Tôi nói với mình sẽ dừng lại. Nhưng rồi, khi đứng trên sân, nghe Thắng gọi tên, tôi lại thấy lòng mình dao động. Tôi không hiểu mình đang tìm kiếm điều gì.
Những buổi chơi trở thành cái cớ. Tôi nói với chồng là tập luyện, là thi đấu. Nhưng thực ra, tôi biết mình đang tìm một cảm giác khác. Một thứ khiến tôi quên đi sự đều đặn của cuộc sống cũ. Cho đến một ngày, mọi thứ không còn nằm trong lựa chọn của tôi nữa.
Chồng tôi phát hiện mọi chuyện. Không phải bằng tin nhắn chưa kịp xóa, không phải từ những lời đồn. Chỉ là một hôm anh chủ động mang túi tập của tôi ra giặt và nhìn trong đó một vỉ thuốc tránh thai khẩn cấp. Ánh mắt anh lúc đó không giận dữ, mà là một sự thất vọng đến lạnh người.
Chẳng cần hỏi, chẳng cần trả lời, anh thừa biết điều gì đang diễn ra. Mỗi lần vợ chồng tôi gần gũi, đều là anh sử dụng biện pháp tránh thai vì anh lo cho sức khỏe của tôi. Anh nói, phụ nữ dùng thuốc nhiều cũng có hại. Vậy mà bây giờ, anh lại nhìn thấy thứ đó trong túi của tôi.
Tôi như chết lặng, muốn giải thích, nhưng anh có hỏi gì đâu mà giải thích. Anh chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo cực điểm, cuối cùng thốt ra câu nói: “Giờ thì anh hiểu vì sao em mê chơi pickleball rồi”.
Anh nói rất bình tĩnh. Cái bình tĩnh ấy còn đáng sợ hơn cả những cơn giận dữ. Tôi nhận ra, mình không chỉ làm sai, mà đã làm tổn thương chồng một cách nặng nề. kể từ hôm đó, thái độ của chồng tôi hoàn toàn đổi khác. Anh không nói chuyện, không cười. Anh đối với tôi như người dưng sống chung nhà.
Sự ngột ngạt ấy giày vò tôi đến mức không chịu nỗi. Cho đến một ngày, tôi bật khóc nói với anh: “Xin anh, hãy tha thứ cho em một lần, vì con”. Anh nhìn tôi, chậm rãi nói từng tiếng một: “Anh vẫn để em sống trong ngôi nhà này đã là vì con rồi. Em còn mong muốn anh mỗi ngày đều có thể cười nói với em à?”.
Tôi đã không còn chơi pickleball nữa. Thậm chí, mỗi khi nghe đến môn thể thao ấy, tôi thấy sợ. Chồng tôi không nhắc gì tới chuyện ly hôn. Tôi không biết anh có tha thứ cho tôi hay không. Nhưng nếu tình trạng này kéo dài chỉ khiến cả hai thêm mệt mỏi.
Tôi cũng không biết mình nên làm gì bây giờ? Cố gắng làm một người vợ tốt để chờ đợi vết thương lòng trong anh nguôi ngoai. Hay là chủ động viết đơn ly hôn để giải thoát cho cả hai sau những sai lầm không thể xóa?
VQ
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























