Liên tục mấy ngày gần đây, tôi di chuyển khá nhiều. Tần suất lái xe đường dài liên tục, và khi đến nơi phải thức đêm để làm các công việc trên máy tính. Tình trạng thiếu ngủ và stress dẫn đến thể trạng mất năng lượng rõ rệt.
Tối 25/4, tôi xong việc tại Sông Hinh, Phú Yên (cũ) lúc 21h. Dự định trong đầu là di chuyển theo lộ trình QL19C-QL26 ra thẳng Ninh Hòa (Khánh Hòa), rồi sáng sớm hôm sau lái thẳng cao tốc về TPHCM.

Tài xế cần giữ sức khỏe khi đi đường dài (Ảnh: Phước Tuần).
Lần đầu chạy đoạn đường rừng từ Sông Hinh về M'Drắk (Đắk Lắk) hoàn toàn không giống những cung đường tôi thường đi. Chạy một đoạn hơn 20km mà không một chiếc xe nào khác trên đường. Lâu thật lâu mới có một chiếc xe tải chạy ngược chiều vội vàng. Cảm giác cô độc giữa núi rừng len lỏi vô tận tâm trí làm tôi thực sự hoang mang.
Những đoạn dốc ngay khúc cua cùi chỏ giữa đêm khiến bản thân nghi ngại. Tầm nhìn không có, mà một bên là núi rừng một bên là vực. Những ngôi miếu nhỏ le lói ánh đèn ở một vài khúc cua khiến tôi chột dạ, hình ảnh "rừng thiêng nước độc" và câu nói "đi đêm lắm có ngày gặp ma" cứ luẩn quẩn trong đầu.
Có thể do cơ thể đang thiếu năng lượng nên tinh thần thiếu minh mẫn, nhưng cảm giác lúc đó thật sự không ổn nên tôi quyết định thay đổi lộ trình. Tôi nhấc máy gọi cho một người bạn ở Sông Hinh để hỏi về chỗ nghỉ ngơi ở M'Drắk, sau đó nghỉ lại để sáng di chuyển sớm. Đến nơi, tôi tiếp tục làm việc đến gần 3h sáng rồi mới có thể đi ngủ.
Sáng hôm sau (ngày 26/4) thức dậy lúc 8h hơn, tôi bắt đầu hành trình từ M'Drắk về TPHCM. Bản đồ trên điện thoại báo hành trình dài hơn 400km.

Một đoạn cao tốc hướng về TPHCM (Ảnh: Đỗ Đăng Khoa).
Tôi ghé Ninh Hòa ăn cơm, rồi vào cao tốc. Lúc này, cơ thể đã mệt nhưng nghĩ trong đầu là vào cao tốc, ghé trạm dừng uống cà phê cho tỉnh. Nếu uống cà phê trước khi vào cao tốc chắc sẽ không xảy ra sự việc tôi muốn chia sẻ dưới đây.
Tôi chạy làn đường trong cùng đoạn Cam Lâm (Khánh Hòa) và bật chế độ kiểm soát hành trình Cruise Control, cài tốc độ tối đa 90km/h. Vì sử dụng Cruise Control nên tôi luôn để chân ở bàn đạp phanh.
Chạy được hơn 100km, hai bên đường chỉ toàn dải phân cách màu trắng lặp đi lặp lại. Cảm giác như bị thôi miên. Mắt bắt đầu nặng trĩu. Tôi tự nói trong đầu như mọi lần, ráng thêm chút nữa đến trạm dừng là nghỉ, uống cà phê cho tỉnh táo rồi chạy tiếp.
Và rồi, tôi không biết mình đã sụp mắt lúc nào.
Chỉ trong tích tắc, xe lệch sang bên trái. Hai bánh bên trái cạ mạnh vào dải phân cách bê tông. Xe giật nảy, bật ra.
Tôi giật mình tỉnh giấc. Tay lắc lái. Chân đạp phanh. May mắn thay, vì chân vẫn để ở bàn đạp phanh từ trước và có thể trong lúc lịm đi không thể kiểm soát nên chân tôi đã đạp phanh vô thức. Xe thoát ngay chế độ Cruise Control và giảm tốc nhanh.
Nếu không để sẵn chân ở bàn đạp phanh, hoặc chậm một giây nữa thôi, chắc xe đã lao tiếp vào dải phân cách hoặc lật nhào và không còn ngồi đây để viết bài này.

Hai bánh xe bên trái cạ vào dải phân cách (Ảnh: Đỗ Đăng Khoa).
Tim đập thình thịch. Toàn thân mệt rã rời. Tôi tự tát vào mặt mấy cái rồi chạy thêm vài trăm mét để tấp ngay vào làn khẩn cấp. Tôi bật đèn cảnh báo và ngồi im một lúc mới hoàn hồn.
Tôi từng đọc về "giấc ngủ trắng" của các tài xế đường dài. Thiếu ngủ, tinh thần uể oải, không làm chủ được cơ thể... dẫn đến những tình huống mất kiểm soát. Hôm nay, tôi suýt trở thành một nạn nhân của tình trạng này.
Tôi chia sẻ trải nghiệm này để tài xế chú ý hơn đến thể trạng, năng lượng của bản thân trên những chuyến đi xa. Đừng chủ quan mà hãy chú ý đến những tín hiệu của cơ thể để nghỉ ngơi đầy đủ trước khi ngồi sau vô lăng.
Tôi viết bài này khi vừa ngủ dậy tại trạm dừng nghỉ trên cao tốc Cam Lâm. Biết ơn vì mình được sống!
Độc giả Đỗ Đăng Khoa


























