Tôi là một nhân viên văn phòng bình thường, lương tháng 15 triệu đồng, cuộc sống trước đó khá đơn giản: Đi làm, về nhà, thỉnh thoảng tụ tập bạn bè, mỗi tháng vẫn tiết kiệm được một khoản nhỏ để phòng thân.

Người yêu thường rủ tôi đi du lịch và ở khách sạn 5 sao (Ảnh minh họa: Sina).
Còn cô ấy thì khác. Cô ấy thích những nơi sang trọng, thích cảm giác được tận hưởng. Ngay từ những lần hẹn hò đầu tiên, tôi đã nhận ra điều đó.
Lần đầu cô ấy rủ tôi đi ăn tối, địa điểm là một nhà hàng mà giá một bữa ăn bằng tiền ăn cả tuần của tôi. Tôi đã hơi chần chừ, nhưng khi nhìn ánh mắt háo hức của cô ấy, tôi lại gật đầu. Tôi tự nhủ, chỉ là một bữa thôi, không sao.
Nhưng mọi thứ xa hoa không dừng lại ở một bữa ăn hôm đó.
Những buổi hẹn sau đó của chúng tôi, dần trở thành những lần trải nghiệm về sự giàu có. Khi thì là quán cà phê sang trọng ngắm thành phố, khi thì là những nhà hàng có thực đơn toàn tiếng Anh mà tôi phải ngồi nhẩm giá trước khi gọi món. Và rồi, cô ấy bắt đầu nói về du lịch.
Cô ấy kể về những chuyến đi trước đây, về những resort, những khách sạn 5 sao, về việc “đi chơi phải tận hưởng”. Tôi nghe vừa thích thú, vừa lo lắng. Cuộc sống của tôi trước giờ chưa từng chạm đến những thứ đó.
Cô ấy cười, nói rằng: “Đi một lần cho biết, em thích được anh chiều như vậy”. Câu nói đó khiến tôi không còn đường lui. Tôi gật đầu, dù trong lòng đã bắt đầu tính toán tiền phòng, tiền ăn, tiền đi lại… Tất cả cộng lại gần bằng cả tháng lương của tôi.
Chuyến đi đó, tôi là người chi trả toàn bộ. Cô ấy không đề cập đến chuyện chia tiền. Tôi cũng không dám mở lời. Tôi sợ rằng nếu mình nói ra, cô ấy sẽ nghĩ tôi keo kiệt, không xứng với cô ấy.
Tôi bắt đầu tìm việc làm thêm. Ban ngày đi làm, buổi tối nhận thêm việc. Có những hôm tôi thức đến 2-3h sáng chỉ để kịp tiến độ công việc. Tôi không dám than vãn với ai. Nhưng cô ấy dường như không để ý đến những thay đổi của tôi.
Sau chuyến đi đầu tiên, cô ấy bắt đầu nói về chuyến thứ hai. Rồi thứ ba. Mỗi lần đều là những địa điểm đắt đỏ hơn. Có lần, tôi đã thử gợi ý đi những nơi bình dân hơn, nhưng cô ấy cười nhạt, nói rằng: “Đi vậy thì ở nhà còn hơn”.
Tôi nhận ra mình đang chạy theo một nhịp sống không thuộc về mình. Nhưng tôi vẫn tiếp tục, vì nghĩ rằng nếu mình cố thêm một chút nữa, cô ấy sẽ hiểu, sẽ trân trọng.
Cho đến một ngày, tôi số dư tài khoản của tôi không còn gì. Đó là khi tôi thấy sợ thật sự, tôi đã cố gắng để làm hài lòng người khác, đến mức quên mất giới hạn của bản thân. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
Một buổi tối, khi tôi đến đón cô ấy đi ăn, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của cô ấy với bạn. Cô ấy cười, kể về những chuyến đi, những nhà hàng sang trọng… và nói một câu mà tôi không bao giờ quên: “Anh ấy cũng bình thường thôi, nhưng được cái chịu chi”.
Tôi đứng sững lại. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng tất cả những cố gắng của mình không phải là sự hy sinh được trân trọng, mà chỉ là một điều hiển nhiên trong mắt cô ấy.
Tôi muốn quay về với cuộc sống cũ, giản dị, vừa sức, không còn những hóa đơn khiến mình mất ngủ. Nhưng tôi không thể bỏ được cô ấy. Cô ấy quá hấp dẫn, gợi cảm và nồng nhiệt.
Tôi không trách cô ấy. Mỗi người có một cách sống, một tiêu chuẩn khác nhau. Liệu rằng sau khi cưới, với áp lực của gia đình, cô ấy sẽ thay đổi lối sống và cách chi tiêu chăng?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























