Có sử dụng tiết lợn, mục đích không để trừ tà
Tử Cấm Thành vốn là khu phức hợp cung điện ở khu Đông Thành thuộc Bắc Kinh, Trung Quốc, với tổng diện tích lên tới 720.000m2.
Đây là nơi ở của giới hoàng tộc thuộc hai triều đại phong kiến nhà Minh và nhà Thanh. Khu di tích được UNESCO xếp vào loại quần thể cổ bằng gỗ lớn nhất thế giới và được công nhận là Di sản thế giới năm 1987.
Thời xưa, hoàng đế các triều đại coi Tử Cấm Thành là nơi thiêng liêng chỉ dành cho chân mệnh thiên tử (con trời) ở, dân thường không được phép lui tới. Cuộc sống và không gian bên trong Tử Cấm Thành vì thế trở nên vô cùng bí ẩn với dân thường.

Hiện tại, địa danh này là một trong những điểm đến hút khách bậc nhất tại Trung Quốc.
Tuy nhiên từ lâu, xung quanh Tử Cấm Thành vẫn tồn tại rất nhiều câu chuyện truyền miệng, lời đồn thổi chưa được kiểm chứng. Thời gian gần đây, tin đồn về việc Tử Cấm Thành từng dùng 60 tấn tiết lợn để trừ tà, gây sốt trở lại trên nhiều nền tảng mạng xã hội Trung Quốc.
Giữa tháng 4 vừa qua, nhà nghiên cứu cấp cao, chuyên gia kiến trúc Chu Kiền của bảo tàng Cố Cung khi ra cuốn sách mang tựa đề "Ngồi dưới mái hiên Cố Cung: 50 câu hỏi về Tử Cấm Thành" chính thức làm rõ tin đồn lan truyền suốt nhiều thế kỷ.
Theo lời chia sẻ, chuyên gia Chu xác nhận, các công trình cổ ở Cố Cung có chứa thành phần tiết lợn, nhưng không phải dùng với mục đích trừ tà.

"Tiết lợn là một trong những chất liệu dùng để xây dựng công trình tại đây với vai trò là chất kết dính", chuyên gia Chu nói.
Cụ thể, các cột và xà gỗ trong cung điện cần được phủ một lớp bảo vệ giống như áo giáp chống lại mưa nắng và côn trùng. Người xưa trộn máu lợn với vôi, gạch nghiền, sợi gai tạo nên một loại vữa đặc, phủ nhiều lớp lên bề mặt gỗ.
Kết quả, lớp phủ này giúp chống ẩm, chống nứt, tăng độ bền hàng trăm năm.
Tại sao phải dùng máu lợn?
Trước thông tin này, nhiều người đặt ra câu hỏi, nếu chỉ đơn thuần làm chất kết dính, vì sao người xưa không dùng máu bò, dê hay máu gia cầm?
Câu trả lời nằm ở góc độ khoa học. Nếu như máu bò, dê (động vật ăn cỏ) có độ kết dính kém, dễ nứt vì ít chất béo, máu của lợn (loài ăn tạp) nên kết cấu giàu chất béo, có độ nhớt tốt.

Các chuyên gia phân tích, khi trộn tiết lợn với vôi (môi trường kiềm), chất đạm trong máu lợn xảy ra phản ứng hóa học với ion canxi, tạo thành mạng liên kết bền chắc. Nói cách khác, hỗn hợp này trở nên dính chặt như keo, chống nước và chịu co giãn tốt theo thời tiết.
"Sử dụng tiết lợn để tăng độ bám dính và độ bền của lớp bên ngoài. Đây là sáng kiến khoa học của các nghệ nhân cổ đại", ông Chu nhận định.
Một chi tiết khác ít người biết tới. Kỹ thuật dùng tiết lợn làm vật liệu xây dựng xuất hiện mạnh vào cuối đời nhà Thanh - giai đoạn kinh tế suy kiệt.
Thời điểm đó, các thợ xây sử dụng vật liệu như bột mỳ làm lớp bọc bên ngoài. Khi ngân khố cạn kiệt, lương thực trở nên quý giá, việc dùng bột mỳ trong xây dựng bị hạn chế.
Những người thợ đã tìm ra giải pháp thay thế. Đó là dùng máu lợn thay một phần nguyên liệu, vừa giúp giảm chi phí nhưng vẫn đảm bảo chất lượng. Lớp phủ bảo vệ bên ngoài có độ bền, khô, bám chắc, trở thành sáng tạo mang tính công nghệ tiết kiệm.
Nếu có dịp tới thăm Tử Cấm Thành, khi đứng trước những bức tường đỏ và cột vàng của Cố Cung, thứ du khách nhìn thấy không chỉ là dấu ấn đế vương, mà còn là lớp áo giáp bọc ngoài được tạo nên từ máu lợn, vôi và mồ hôi của những người thợ.
Có thể nói, bảo vật trừ tà thực sự của Tử Cấm Thành không phải là ma thuật, mà là khoa học và bàn tay khối óc sáng tạo của người xưa.


























