
Trẻ cần được hướng dẫn từ những bài học nhỏ nhất của cuộc sống trong hành trình trưởng thành - Ảnh minh họa: T.T.D.
Nhưng bé lớn lên, ngày càng hiểu chuyện, kỹ năng giao tiếp xã hội và khả năng lãnh đạo, quản lý cực kỳ tốt. Ngẫm lại sự thay đổi đó đến đa phần từ việc tôi áp dụng dạy bé theo quy tắc khoa học đã đọc được từ sách.
Tình huống 1: tông xe
Chiều qua thầy dạy bơi gọi là đã quá 30 phút mà còn chưa thấy con(*) vào bể tập. Gọi đồng hồ cho con không thấy trả lời. Tôi bắt đầu thấy giận, hẳn là lại ham chơi quên đi tập đây!
Lát sau con gọi lại báo: "Con đến muộn là vì lúc nãy con và một em tầm lớp 2 tông xe scooter (xe trượt dành cho trẻ em) vào nhau. Em bé hơn con nên ngã nặng hơn, trầy xước chân tay một tẹo.
Con thấy em đi một mình nên đưa em về tận nhà, nhờ người lớn xem có sao không nên đến lớp muộn. Con xin lỗi mẹ, giờ con sẽ nghiêm túc tập để bù lại hôm nay tập ít giờ!".
Xử lý của mẹ:
Tối về tôi hỏi rõ hơn sự việc để xem nguyên nhân của việc tông nhau là gì. Con giải thích là vì khúc cua khuất, cả hai đều đang chạy scooter nhanh nên lúc nhìn thấy nhau thì không kịp tránh.
Tôi gợi ý cho con bài học tiếp theo: Rất may là cả hai cùng chỉ bị ngã nhẹ và chỗ sân chơi đó an toàn nên không ai bị thương. Nhưng lần sau, theo con phải làm gì để tránh tình huống này?
Con trả lời: Đến khúc cua khuất, con sẽ chạy chậm lại để quan sát mẹ ạ.
Phân tích:
Khi không có bất kỳ người lớn nào bên cạnh để hướng dẫn, cách con cư xử với người khác đòi hỏi con phải được rèn từ nhỏ.
Việc quan tâm đến người đối diện, tự chịu trách nhiệm và không đổ lỗi cho nhau là kết quả của việc từ khi còn chập chững, tôi đã áp dụng biện pháp không bao giờ "đánh chừa" cái bàn, cái ghế, cái sàn… vì làm con đau.
Mỗi khi bé ngã, va vấp đồ vật, tôi chỉ dỗ dành, xoa vết đau cho bé và cũng đồng thời xoa chỗ đau cho bàn, cho ghế hay sàn nhà…
Tôi cũng xuýt xoa: "Ôi bạn bàn đau quá. Khổ thân bạn bàn không có mẹ ở đây thổi vết đau cho. Mình thổi cho bạn bàn luôn nhé. Con biết đi, con tránh cái bàn cái ghế được. Ghế bàn không đi được nên không tránh được con. Hôm sau, con để ý tránh ra nhé".
Lúc lớn hơn tí, tầm 4-5 tuổi, mỗi lần thế bé còn bẻ lại tôi "Bàn ghế có biết đau đâu mà mẹ xoa", tôi sẽ cười xòa bảo "Con có nói chuyện được với bàn ghế đâu mà biết bạn í có đau không".
Từ lúc bé đi học lớp 1 hiểu chuyện hơn rất nhiều nên tôi không cần xoa bàn ghế nữa. Nếu bé lỡ va vào đâu thì chỉ mè nheo tí cho mẹ làm bà tiên, thổi một cái là bay mất cơn đau. Còn giờ đã 10 tuổi, lớn hẳn rồi thì chỉ tự xuýt xoa.
Nhiều người thường quen thuộc câu cửa miệng "đánh chừa" này mỗi khi trẻ bị đau. Nhưng đó chỉ là một thói quen vô cùng xấu mà ta vô tình khắc vào tâm trí bé. Muốn thay đổi không chỉ có cha mẹ, còn cần nhắc ông bà, giúp việc, người xung quanh… tránh việc dỗ dành bé theo cách này.
EQ là chỉ số phát triển cảm xúc. Người có EQ dễ thấy nhất là được người xung quanh rất yêu mến. Xa hơn trong tương lai là khả năng đạt nhiều thành công hơn trong công việc và cuộc sống.
***********
(*) bé đang học lớp 4


























