Tôi là một người đàn ông đã có gia đình, nhìn từ bên ngoài ai cũng nghĩ là trọn vẹn. Tôi có một người vợ hiền, chịu khó, cùng tôi đi qua những ngày tháng gian nan nhất của cuộc đời. Chúng tôi đến với nhau từ hai bàn tay trắng, không dựa dẫm, không nhờ vả ai. Những ngày đầu lập nghiệp, từng đồng tiền đều là mồ hôi và sự cố gắng của cả hai. Tôi luôn nghĩ rằng, hạnh phúc của mình đơn giản lắm, chỉ cần mỗi ngày đi làm về, có vợ chờ cơm, có người để chia sẻ. Tôi từng tin rằng cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như thế. Rồi cuộc sống thay đổi, vợ tôi có cơ hội phát triển sự nghiệp ở một khách sạn mới mở tại một tỉnh ở miền Nam, đó là cơ hội tốt, là bước đệm cho tương lai của cô ấy.

Tôi không thể ích kỷ giữ vợ lại nên chúng tôi chấp nhận sống xa nhau. Tôi ở lại Sài Gòn với công việc giám sát bán hàng, còn vợ khăn gói về miền Tây. Ban đầu, mọi thứ vẫn ổn, chúng tôi gọi điện mỗi ngày, chia sẻ với nhau từng chuyện nhỏ. Cuối tuần hoặc rảnh rỗi, vợ lại bắt xe lên thăm tôi, cũng có khi tôi tranh thủ xuống thăm vợ. Rồi khoảng cách địa lý, công việc bận rộn, những mệt mỏi thường ngày... tất cả dần khiến những cuộc trò chuyện thưa đi, những lần gặp mặt cũng ít lại.
Có những ngày, tôi trở về căn phòng trống, ăn một mình, ngủ một mình, cảm giác cô đơn len lỏi lúc nào không hay. Rồi tôi gặp em, là cô gái tỉnh lẻ, lên Sài Gòn học rồi ở lại làm việc. Em học kế toán nhưng cuộc sống không dễ dàng để theo đúng ngành. Em làm đủ thứ nghề, từ việc chân tay đến công việc văn phòng, miễn là có thu nhập để tự nuôi bản thân. Em sống cùng em trai trong một căn phòng trọ nhỏ, chật chội nhưng gọn gàng.
Chúng tôi quen nhau rất tình cờ, như bao mối quan hệ xã giao khác. Ban đầu chỉ là vài câu chào hỏi, vài lần cà phê giết thời gian, tôi chưa từng nghĩ sẽ đi xa hơn. Trong đầu tôi khi đó chỉ đơn giản có thêm một người để nói chuyện, để bớt cảm giác trống trải khi vợ không ở bên. Em khi ấy đang làm một công việc tạm bợ, thu nhập thấp, thời gian làm việc kéo dài từ sáng đến tối muộn. Có hôm 22h đêm em mới về tới phòng trọ, người mệt rã rời. Tôi nhìn em, thấy một sự cố gắng rất thật, rất đời, một cô gái nhỏ bé nhưng luôn gồng mình để sống.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Em kể tôi nghe về những khó khăn, những lần bị ép việc, bị đối xử không công bằng. Tôi chia sẻ lại những kinh nghiệm của mình, chỉ cho em cách ứng xử, cách bảo vệ bản thân trong công việc. Không hiểu từ lúc nào, tôi trở thành người mà em tìm đến mỗi khi mệt mỏi. Em cũng dần trở thành thói quen của tôi. Có những ngày, tôi chủ động nhắn tin hỏi em đã ăn chưa. Có những buổi tối, chúng tôi ngồi cùng nhau hàng giờ chỉ để nói chuyện linh tinh. Những câu chuyện chẳng có gì đặc biệt nhưng lại khiến cả hai thấy nhẹ lòng.
Chúng tôi từng thỏa thuận với nhau: không ràng buộc, không đi quá giới hạn, chỉ là bạn và là người chia sẻ. Thế nhưng con người đâu phải lúc nào cũng giữ được lý trí. Tôi bắt đầu quan tâm em nhiều hơn mức cần thiết. Tôi lo khi em đi làm về khuya, khi bị người khác bắt nạt. Tôi giúp em tìm công việc mới phù hợp hơn. Khi em được nhận vào làm kế toán đúng chuyên ngành, tôi còn vui hơn em. Em cũng vậy, quan tâm tôi theo cách rất nhẹ nhàng, nhớ những thứ tôi thích, để ý những thói quen nhỏ của tôi. Em chưa bao giờ đòi hỏi điều gì, cũng không hỏi tôi về tương lai.
Chúng tôi cứ thế bước vào cuộc sống của nhau một cách âm thầm. Những buổi đi xem phim, những chuyến đi ngắn về biển, những lần lang thang ăn uống... tất cả đều rất bình thường nhưng lại khiến tôi thấy bình yên theo một cách khác. Một cảm giác đã lâu rồi tôi không còn nhận ra trong cuộc hôn nhân của mình, không phải vì hết yêu mà vì mọi thứ đã trở thành thói quen. Em từng nói yêu tôi, tôi không trả lời. Không phải vì tôi không có cảm xúc mà vì biết một khi thừa nhận, mọi thứ sẽ không thể quay lại như cũ. Sự im lặng của tôi không có nghĩa là không yêu, chỉ là tôi không dám đối diện. Tôi vẫn yêu vợ, điều đó là thật, đồng thời tôi cũng không thể phủ nhận tình cảm dành cho em. Hai thứ tình cảm tồn tại song song, giằng xé tôi mỗi ngày. Tôi bắt đầu thấy mình thay đổi, hay cáu gắt vô cớ, suy nghĩ nhiều. Tôi tự hỏi mình là ai trong câu chuyện này? Một người chồng tốt hay một kẻ phản bội?
Tôi biết rõ mối quan hệ với em là sai. Càng cố dứt ra, tôi lại càng lún sâu. Chúng tôi giống như hai kẻ đi lạc, vô tình nắm tay nhau giữa một con đường không có lối ra. Biết là sai, biết là không đi đến đâu, thế nhưng vẫn không thể buông. Cho đến một ngày, tôi nhận ra nếu cứ tiếp tục, người đau nhất sẽ là em. Tôi không thể cho em một danh phận, một tương lai rõ ràng. Tôi chỉ đang giữ em lại bằng những cảm xúc không trọn vẹn. Tôi chọn dừng lại. Quyết định đó không hề dễ dàng, nó giống như tự tay cắt đi một phần cảm xúc của chính mình. Tôi nói với em rằng chúng tôi nên dừng, em xứng đáng với một người đàn ông tốt hơn, một người có thể ở bên em công khai, đường đường chính chính.
Em không khóc trước mặt tôi nhưng tôi biết em đau. Tôi cũng đau. Có những câu hỏi tôi tự đặt ra cho mình: nếu không gặp em, cuộc sống của tôi có khác không? Nếu tôi ích kỷ hơn, giữ em lại, liệu có hạnh phúc không? Rồi tôi hiểu, có những thứ không phải cứ muốn là được. Tình cảm không sai nhưng cách mình lựa chọn mới quyết định đúng sai. Tôi trở về với cuộc sống của mình, là một người chồng, một người đàn ông với trách nhiệm và nghĩa vụ. Có điều sâu trong lòng, tôi biết mình từng đi lạc. Em rời khỏi cuộc sống của tôi, nhẹ nhàng như cách em đến, không oán trách, không làm ầm ĩ, chỉ là biến mất. Đôi khi, giữa những ngày bình thường, tôi lại nhớ về em, nhớ những câu chuyện vu vơ, những buổi tối dài, những lần em cười rất nhẹ, tất cả chỉ còn là ký ức.
Tôi không dám nói mình là người tốt, cũng không biện minh cho những gì mình đã làm. Tôi chỉ là một người đàn ông từng yếu lòng, từng lạc lối giữa cảm xúc và lý trí. Cuộc đời có những cuộc gặp gỡ rất lạ, gặp để hiểu rằng mình đã cô đơn như thế nào, để biết trái tim vẫn còn có thể rung động. Cũng có những cuộc gặp gỡ, sinh ra là để chia xa, tôi và em là một trong số đó. Hai con tim lạc lối từng tìm thấy nhau, rồi lại buộc phải buông tay. Có lẽ, điều tốt nhất tôi có thể làm cho em là rời đi.
Hoàng Văn


























