Tôi năm nay 43 tuổi, là chủ một xưởng sản xuất về vật liệu xây dựng. Tôi chỉ mới khởi nghiệp cách đây 3 năm sau nhiều năm đi làm thuê cho các công ty lớn. Nhờ có kinh nghiệm và trình độ chuyên môn cùng với tệp khách hàng quen từ trước, công việc làm ăn của tôi may mắn thuận lợi, không gặp khó khăn như những doanh nghiệp mới bắt đầu khác.
Điều chúng tôi có nhiều nhất khi đó chính là tình yêu, sự sẻ chia và thấu hiểu. Tôi không ngừng cố gắng, vợ tôi cũng chưa từng đòi hỏi, than phiền. Chúng tôi dùng tình yêu làm động lực, làm chỗ dựa đi lên, dần dần rồi cũng ổn định, khấm khá.

3 năm trước, tôi quyết định thôi làm giám đốc ở một công ty có tiếng, quyết định khởi nghiệp ở tuổi 40. Vợ tôi lúc đầu còn ngần ngại, sau thấy tôi quyết tâm cũng đồng lòng ủng hộ.
Vợ tôi thông cảm, nói thời gian đầu mình chịu khó một chút. Đợi công việc vào guồng, nhân sự ổn định, mình sẽ đỡ bận rộn hơn. Tôi chỉ cần lo việc công ty, còn việc chăm lo con cái, đối nội đối ngoại vợ sẽ lo hết. Thú thật, vợ luôn là niềm tự hào của tôi.
Thế nhưng, tôi đã có một bước sai lầm, lỡ trượt chân một lần mà như sa vào vũng lầy khó rút. Một lần, tôi đưa đối tác đi ăn ở nhà hàng. Ăn uống xong, đối tác lại muốn đi hát để giải rượu.
Trong phòng hát, tiếng nhạc hòa quyện cùng ánh đèn mờ ảo, có mấy cô gái tiếp viên trẻ măng. Nhìn những gương mặt trẻ trung, non tơ, tôi đoán mấy cô cũng chỉ ngoài 20 tuổi, gọi mình bằng chú thì đúng hơn. Nhưng những cô gái lại liên tục rót bia, miệng ngọt ngào gọi anh, xưng em không ngớt.
Hát chán, các em hỏi “các anh có muốn mat-xa không?”. Mấy ông kia gật gù, tôi chẳng nhớ rõ lúc đấy mình nói gì. Chỉ biết sau đó, mỗi ông một phòng, 1 cô gái chăm sóc. Nhìn cô gái đưa bàn tay nhẹ nhàng xoa vai bóp cổ trong dáng vẻ “ăn mặc thiếu vải” kề bên, tôi đã không còn giữ được sự tỉnh táo.
Sau cơn u mê, tôi tỉnh dậy, hiểu rằng mình vừa làm một chuyện không đúng. Nhưng sau đó lại lập tức trấn an bản thân: “Lỡ một lần thôi. Đàn ông ra ngoài làm ăn, những chuyện thế này đôi khi khó tránh”. Cũng nhờ chuyến “ăn chơi tới bến" này, tôi ký được hợp đồng khá lớn.
Nếu chuyện chỉ dừng ở đó thì không nói làm gì. Vấn đề là vài ngày sau, có số điện thoại lạ gọi cho tôi. Là cô gái tiếp viên quán karaoke đã cùng tôi hôm đó. Chẳng biết bằng cách nào, cô ấy có số điện thoại của tôi, biết cả địa chỉ công ty tôi.
Cô ấy nói, hôm đó, sau khi “vui vẻ”, lúc tôi ngủ, cô ấy đã chụp lại vài tấm ảnh làm kỷ niệm, hỏi tôi có muốn xem không? Nhìn tấm ảnh cô ấy gửi, tôi tá hỏa gọi điện lại.
Lúc đầu tôi nghĩ, chẳng qua cô ấy cũng chỉ cần một chút tiền thôi. Nhưng chuyện không đơn giản như thế. Cô ấy nói, cô ấy có ấn tượng với tôi, có cảm xúc với tôi. Đó là thứ mà cô ấy chưa từng có với những người đàn ông khác. Vậy nên, cô ấy muốn cùng tôi thiết lập mối quan hệ lâu dài.
Tôi nói nếu cô ấy cần tiền, tôi có thể cân nhắc. Còn chuyện cặp kè trai gái, tôi không có nhu cầu.
Cô ấy cười thành tiếng trong điện thoại, nói rằng tôi có quyền từ chối. Nhưng hậu quả là những tấm ảnh ấy sẽ được gửi cho vợ tôi. Tôi nghe xong, vừa hoảng sợ vừa tức giận. Không ngờ cả đời mình sống chung thủy, lỡ trót dại một lần lại gặp ngay một ả hồ ly.
Gọi điện tôi không nghe, cô ấy liền tìm đến công ty. Ngày nào cô ấy cũng tới tìm. Tôi cố gắng nhẹ nhàng bảo hôm đó lỡ vui quá mà sai, chứ bản tính tôi không thích những mối quan hệ “ngoài luồng”. Tôi sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền, chỉ cần cô ấy không làm phiền tôi nữa.
Nhưng cô ấy lại “mặt dày” bảo tôi: “Đàn ông dám làm dám chịu. Nếu anh dám thú nhận với vợ chuyện này, em sẽ không làm phiền anh nữa. Còn nếu anh sợ, thì em cũng không muốn dừng”.
Tôi nóng mặt, không hiểu mình đã gặp phải kiểu người gì. Thú nhận với vợ chuyện tôi từng lên giường với “gái bán hoa” sao? Nói ra thì khó, nhưng cái tôi sợ hơn nữa là tôi biết vợ sẽ khó lòng tha thứ cho tôi. Tính cô ấy thế nào, gần 20 năm bên nhau, tôi thừa hiểu rõ. Nói ra chuyện này, khả năng cao tan nhà nát cửa.
Làm nhân tình của một “cô gái bán hoa” lại càng không thể. Nhất là cô gái trơ trẽn, ghê gớm kiểu này chỉ làm tôi sợ. Hai lựa chọn cô ấy đưa ra, không có lựa chọn nào tôi muốn làm.
Làm người, ai cũng có lúc dại dột mà sai. Tôi thật lòng biết sai, hoàn toàn không muốn chuyện đó lặp lại. Một phút sai lầm phải đánh đổi bằng một cuộc hôn nhân ấm êm thật quá nặng nề.
Xin anh chị em cho tôi lời khuyên, xem tôi còn có hướng nào dễ đi hơn để bảo toàn gia đình mình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























