Tôi ngồi một mình trong quán cà phê vào một tối Hà Nội mưa rả rích. Trời mưa, cái không gian ấy khiến người ta dễ yếu lòng và dễ buồn khi nhớ về những kỷ niệm.
Huy rời khỏi cuộc đời tôi cũng vào một ngày như thế. 5 năm bên nhau, từ những ngày còn chật vật với đồng lương ít ỏi đến khi cả hai đủ đầy hơn, chúng tôi từng nghĩ sẽ cưới nhau. Nhưng rồi một ngày, tôi phát hiện anh nhắn những lời yêu thương với một cô gái khác.
Khi biết chuyện đó, tôi không chất vấn, không khóc lóc nhưng cảm nhận rõ trái tim mình như bị cắt thành từng lát nhỏ. Tôi nói chia tay, anh im lặng. Lời cuối cùng anh nói với tôi chỉ có 3 từ “Anh xin lỗi”.

Nỗi đau bị phản bội bởi chàng trai nhiều năm gắn bó trở thành một vết sẹo lõm trong tim. Tôi không mất niềm tin vào tình yêu, chỉ là không còn hi vọng vào sự đẹp đẽ của tình yêu như trước.
Tôi nói với anh, trước khi gặp anh, tôi từng đi qua một mối tình. Quang nói anh cũng từng yêu một cô gái. Chúng tôi chỉ nói cho nhau nghe về quá khứ của mình như thế. Có lẽ cả hai đều hiểu rằng ai cũng có những đoạn đường không muốn nhắc lại.
Chúng tôi đến với nhau nhẹ nhàng, không ồn ào, không quá nhiều lời hứa, chỉ là những buổi tối ăn cơm cùng nhau và những lần anh lặng lẽ nắm tay tôi qua đường.
Quang nói với tôi rằng anh muốn cưới. Không phải là một lời cầu hôn hoa mỹ, chỉ là một buổi tối anh bảo: “Anh thấy em hợp để đi cùng anh cả đời.” Lời cầu hôn rất lạ khiến tôi không biết nên xúc động hay nên thấy buồn cười. Tôi gật đầu, thấy tim mình như ấm lại.
Ngày đám hỏi của em gái Quang, tôi đến nhà anh với tư cách bạn gái anh. Tôi chọn một chiếc váy giản dị, trang điểm nhẹ, cố gắng giữ cho mình một vẻ ngoài chỉn chu. Trong lòng tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ: Làm sao để gia đình anh có ấn tượng về tôi thật tốt.
Nhưng đón chờ tôi ở đó, không chỉ có gia đình anh.
Tôi bước vào nhà, nghe tiếng người nói cười, rồi bất chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Không, không phải quen. Là quá quen. Huy đứng đó, trong bộ vest chỉnh tề, bên cạnh là em gái Quang dịu dàng trong tà áo dài màu đỏ.
Tôi không nhớ mình đã đứng im bao lâu. Tai tôi ù đi, mọi âm thanh xung quanh trở nên xa xôi, như thể tôi đang đứng trong một giấc mơ mà không thể tỉnh lại. Huy cũng nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh thoáng sững lại rồi nhanh chóng trở về vẻ bình thường.
Người ta giới thiệu tôi là bạn gái của Quang. Người ta giới thiệu Huy là chồng sắp cưới của em gái Quang. Mọi thứ diễn ra như một vở kịch đã được sắp đặt từ trước, nhưng không ai biết trước kịch bản.
Tôi cười. Không biết nụ cười đó có tự nhiên không, nhưng tôi cố giữ cho mình không run. Tôi chào Huy như chào một người lần đầu gặp mặt. Anh cũng đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, lịch sự đến mức xa lạ.
Bữa hôm đó trôi qua như một cơn ác mộng. Tôi không nhớ mình đã ăn gì, nói gì. Tôi chỉ nhớ ánh mắt của Huy thỉnh thoảng lướt qua tôi, rồi lại vội vàng quay đi. Và tôi biết, anh cũng đang như tôi với cõi lòng đầy xáo trộn.
Đêm hôm đó, tôi không ngủ được. Những ký ức cũ như từng đợt sóng tràn về. Những ngày chúng tôi sống chung, những lời yêu thương hứa hẹn. Nhớ ngày tôi phát hiện anh lừa dối tôi, lén lút nhắn tin với người con gái khác. Tất cả hiện lên rõ ràng đến đáng sợ như thể mới hôm qua.
Quang không biết gì. Anh vẫn đối xử với tôi như trước, vô tư kể về cậu em rể với những lời khen. Còn tôi chỉ biết lắng nghe, không dám nói về sự thật. Tôi không biết mình đang giấu anh chuyện này liệu có sai không?
Tôi bắt đầu né tránh những buổi gặp mặt gia đình bạn trai. Tôi viện cớ bận, mệt. Ngay cả hôm đám cưới em gái Quang, tôi lấy lý do ở quê có việc gấp không thể đến dự.
Có những lúc tôi nghĩ, hay là nói hết với Quang? Nhưng rồi tôi sợ. Sợ anh không chấp nhận được việc tôi và em rể của anh từng có những năm tháng mặn nồng bên nhau. Và hơn hết, tôi sợ đánh mất sự yên ổn mà tôi vừa mới có.
Và tôi vẫn hỏi đi hỏi lại mình câu hỏi đó: Rằng liệu tôi giấu chuyện quá khứ của mình với em rể anh ấy liệu có sai không? Nếu nhỡ sau này mọi chuyện lộ ra thì sẽ thế nào? Nhưng nếu nói ra, liệu cuộc tình giữa tôi và Quang còn có cơ hội bước tiếp?
V. Q
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























