Mẹ nghèo nhặt ve chai níu sự sống cho con trai chạy thận suốt 13 năm (Video: Tiến Thành).
Chiều muộn, trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ nằm hun hút nơi ngõ nhỏ tại thôn Bắc Ngũ, xã Ninh Châu, tỉnh Quảng Trị, bà Trần Thị Luân (SN 1969) đang lặng lẽ phân loại từng vỏ lon, chai nhựa. Đôi bàn tay chai sạn, dáng người cúi thấp, bà Luân mưu sinh bằng nghề ve chai, cố gắng chắt chiu từng đồng để lo thuốc thang cho chồng và níu giữ sự sống mong manh của con trai.

Bà Luân mưu sinh bằng nghề ve chai (Ảnh: Tiến Thành).
“Chồng tôi bị bệnh gan, con trai chạy thận 13 năm nay. Ngày nào tôi cũng đi từ sáng sớm, tối mịt mới về. Nhặt nhạnh, mua ve chai để bán lại, ngày nhiều được hơn trăm ngàn, có khi chỉ được mấy chục. Gom góp chỉ mong đủ tiền mua thuốc cho chồng, có chi phí để con đi lọc máu”, bà Luân chia sẻ.
Trong góc nhà, ông Nguyễn Văn Thỉ (SN 1970), chồng bà Luân nằm trên chiếc giường cũ, sức khỏe yếu do bệnh gan, không còn khả năng lao động. “Tôi khát nước quá mà dậy không nổi nên phải gọi vợ. Nhìn bà ấy vất vả, lom khom bên đống ve chai mà bản thân bất lực, chẳng đỡ đần được gì”, ông Thỉ thều thào.

Ông Thỉ bị bệnh gan, sức khỏe yếu, mất sức lao động nhiều năm qua (Ảnh: Tiến Thành).
Nỗi đau lớn nhất của bà Luân là con trai cả, anh Nguyễn Văn Tiệp (SN 1993) bị suy thận giai đoạn cuối. Phát hiện bệnh từ năm 2013, anh Tiệp đã phải chạy thận suốt 13 năm qua để duy trì sự sống. “Thời điểm nghe tin con phải chạy thận suốt đời, tôi gần như chết lặng. Nhìn tay con nổi u cục, chằng chịt vết kim tiêm, người tiều tụy, gầy đi, tôi xót lắm”, bà Luân nghẹn ngào nói.
Ngoài anh Tiệp, vợ chồng bà Luân còn có một con gái đã lập gia đình nhưng cuộc sống khó khăn, và con trai út Nguyễn Văn Phong (SN 2000) bị di chứng tai nạn, sức khỏe yếu, chưa có việc làm ổn định.

Suốt 13 năm qua, con trai bà Luân là anh Nguyễn Văn Tiệp phải chạy thận để duy trì sự sống (Ảnh: Tiến Thành).
Mỗi tuần, anh Tiệp phải chạy thận 3 lần, chi phí hơn 5 triệu đồng mỗi tháng, chưa kể thuốc men và đi lại. Với thu nhập bấp bênh từ nghề ve chai, số tiền này là gánh nặng khổng lồ, vượt quá khả năng của gia đình.
Ngồi dựa vào vách tường, anh Tiệp gầy gò, làn da xanh tái. Trên cánh tay anh chi chít những vết kim tiêm, dấu vết của những lần lọc máu. Ước mơ ghép thận để có cơ hội sống khỏe mạnh chỉ dừng lại trong suy nghĩ bởi chi phí quá lớn.

Sau thời gian dài chạy thận, hai cánh tay của anh Tiệp nổi nhiều u cục, chằng chịt vết kim tiêm (Ảnh: Tiến Thành).
“Ở tuổi này, đáng lẽ tôi đã đi làm, phụ giúp bố mẹ, thậm chí lập gia đình rồi. Nhưng vì bệnh tật, tôi chẳng giúp được gì, còn khiến mẹ thêm lam lũ. Hơn 13 năm qua, tôi níu giữ được sự sống cũng nhờ vào những bao ve chai của mẹ”, anh Tiệp nghẹn ngào cho biết.
Thu nhập bấp bênh, có ngày bà Luân chỉ kiếm được vài chục nghìn đồng. Số tiền ít ỏi chẳng đủ lo thuốc men, viện phí cho chồng con, rồi còn nỗi lo bữa ăn hằng ngày. Bà không ít lần phải vay mượn hàng xóm để cầm cự. Dù kiệt sức sau những chuyến đạp xe chở phế liệu nặng trĩu, bà Luân vẫn cố gượng dậy, bởi bà là điểm tựa duy nhất để gia đình tồn tại.

Mỗi lần kể về đứa con suy thận, nước mắt bà Luân cứ chảy dài (Ảnh: Tiến Thành).
Ông Trần Văn Lai, Phó Chủ tịch UBND xã Ninh Châu, cho biết địa phương luôn quan tâm, hỗ trợ gia đình bà Luân.
“Mọi gánh nặng trong nhà giờ đều dồn lên đôi vai bà Luân. Chồng đau ốm, con phải chạy thận dài ngày với chi phí lớn, một mình bà khó lòng gồng gánh. Rất mong qua báo Dân trí, các nhà hảo tâm sẽ chung tay giúp đỡ, để bà Luân có thêm điều kiện chăm lo cho chồng con, cuộc sống bớt cực khổ”, ông Lai bày tỏ.


























