Vài tuần trước, tôi gặp lại bạn gái cũ trong đám cưới một người bạn chung thời đại học. Cô ấy đi cùng chồng, chỉ có điều nhìn hai người họ không hợp nhau lắm. Cô ấy xinh đẹp, rực rỡ bao nhiêu thì chồng cô ấy lại có ngoại hình “hạn chế” bấy nhiêu. Nghe đâu, anh ta chỉ là một giáo viên, thu nhập còn thua cả vợ.
7 năm trước, tôi và cô ấy từng là một đôi “trai tài - gái sắc”. Thật ra thì, cô ấy vừa có sắc vừa có tài, tôi cũng vậy. Chúng tôi đẹp đôi đến nỗi ai nhìn vào cũng phải trầm trồ như thể hai đứa sinh ra là để cho nhau.
Những ngày tháng sinh viên đầy mật ngọt chúng tôi gần như dành trọn cho nhau. Trước khi yêu cô ấy, tôi đã từng yêu vài người, nhưng chỉ có cô ấy là yêu tôi nhiều bằng tất cả sự nhiệt thành, si mê và đắm đuối.
Chuyện tôi đang có bạn gái lại lén lút tán tỉnh người khác không khó để cô ấy biết được. Cô ấy khóc lóc, chất vấn tôi tại sao lại thay lòng? Cô ấy còn hỏi hay là cô ấy không tốt chỗ nào, chỉ cần tôi nói ra, cô ấy sẽ thay đổi. Thật ra thì, cô ấy vốn chẳng cần phải thay đổi gì cả, vì người thay đổi chính là tôi.

Cô ấy càng tỏ ra níu kéo, yếu mềm, tôi càng muốn bay xa. Giống như con bướm ham chơi đang bị hấp dẫn bởi bông hoa lạ khác. Cuối cùng, khi những giọt nước mắt không thể níu tôi ở lại, cô ấy chấp nhận buông tay.
Thoát khỏi những trách móc, hờn ghen, tôi thấy lòng trở nên nhẹ nhõm để bước vào những cuộc tình khác. Nhưng rồi càng yêu, tôi càng nhận ra những cô gái đến với tôi, không ai thật lòng và yêu chiều tôi như cô ấy.
Khi tôi nung nấu ý định tìm cô ấy nối lại thì nghe tin cô ấy sắp lấy chồng. Một cô gái vừa mới khóc lóc đau khổ vì yêu, nay lại đồng ý lên xe hoa cùng người khác. Chỉ có thể hiểu, cô ấy muốn tìm người thay thế để lấp đi khoảng trống trong lòng. Dù có chút nuối tiếc, tôi cũng đành chấp nhận sự thật mình không còn cơ hội.
Như bao gã trai đa tình khác, rong chơi chán tôi cũng “chồn chân mỏi gối” muốn tìm bến đỗ cho cuộc đời mình. Chỉ tiếc là người tôi lấy làm vợ lại không phải là cô gái tôi có ý định gắn bó cả đời. Chỉ vì một phút ham vui để cô ấy lỡ dính bầu, tôi không còn cách nào phải cưới.
Vợ tôi tốt tính, biết chăm chồng, chăm con. Làm vợ, làm mẹ, làm dâu, vai trò nào cô ấy cũng làm tốt cả. Cô ấy chỉ có một nhược điểm duy nhất và cũng đáng sợ nhất chính là hay ghen. Mỗi khi ghen, cô ấy như trở thành người khác, ghê gớm vô cùng khiến tôi từ sau khi kết hôn không dám ong bướm bên ngoài nữa.
Nhưng rồi, từ hôm gặp lại tình cũ, trái tim tôi bị khuấy động không ngừng. Thời gian không làm cho cô ấy già đi, xấu hơn. Ngược lại, cô ấy càng ngày càng rực rỡ, mặn mà.
Cô ấy nhìn thấy tôi, cười nhẹ như không. Như thể mấy năm trước tôi chưa từng khiến cô ấy khóc lóc, đau khổ. Tôi nhìn cô ấy, rồi lại nhìn người đàn ông đi cùng cô ấy, bỗng thấy tiếc vì họ không hề đẹp đôi. Giá như người đứng bên cô ấy là tôi, suy nghĩ ấy khiến tôi bồi hồi, nhịp tim đập mạnh.
Càng nhắn tin nhiều, tôi càng nhớ. Giống như một kẻ nghiện cà phê, sáng ra mà chưa uống một ly thì cả ngày bồn chồn không làm nổi việc gì. Tôi tin rằng cô ấy cũng giống như tôi. Nếu không, cô ấy sẽ không nhiệt tình trò chuyện qua điện thoại cùng tôi như thế.
Đến một ngày, khi nỗi nhớ trào dâng như sóng, tôi quyết định nhắn cho cô ấy một tin: “Em à, mình có thể gặp nhau không? Anh thật sự rất muốn gặp em”. Cô ấy trả lời bằng một cái biểu tượng mặt cười trên Zalo: “Anh muốn gặp nhau ở đâu?”.
Tôi hồi hộp vui, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Người ta vẫn nói “tình cũ không rủ cũng tới” có lẽ không sai. Tôi nhắn địa chỉ một nhà nghỉ lãng mạn ở vùng ngoại ô không xa kèm theo một tin nhắn ngắn gọn: “Gặp em chiều cuối tuần nay nhé”.
Tin nhắn tôi vừa gửi đi, lập tức đã nhận được tin hồi đáp. Nhưng những dòng tôi đọc hoàn toàn không như tôi mong đợi: “Anh vẫn như ngày xưa, chẳng thay đổi gì nhỉ? Xin lỗi anh, em đang bận hạnh phúc, không có thời gian để gặp những gã đàn ông không đàng hoàng. Nếu em chuyển tiếp tin nhắn này cho vợ anh, chắc chị ấy sẽ tự hào về anh lắm”.
Vừa nhắc đến vợ, tôi bỗng như người mơ tỉnh mộng. Tôi vội vàng soạn tin nhắn, nói rằng mình chỉ đùa chút cho vui thôi, nếu có gì quá, xin cô ấy đừng bận lòng. Sau này, có lần vào xem facebook của cô ấy, tôi mới phát hiện ra cô ấy và vợ tôi là “bạn” trên mạng xã hội. Cũng chẳng biết hai người họ "kết bạn" với nhau từ bao giờ.
Đúng là, ở đời này có rất nhiều thứ, có không giữ, mất rồi chỉ biết ngậm ngùi tiếc nuối mà thôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























