Tôi không la lên, cũng không chạy tới. Tôi đứng im, như một người ngoài cuộc, nhìn cái cảnh mà đáng ra không bao giờ nên xuất hiện trong đời mình. Người ta vẫn nói có những khoảnh khắc làm thay đổi cả cuộc đời, chắc là như thế.

Chúng tôi cưới nhau chưa được một tháng, sau khi tôi phát hiện có thai. Đám cưới hơi vội vàng vì cả hai đều không muốn cô dâu mang chiếc bụng to lên sân khấu. Mọi thứ còn mới nguyên, từ tấm ga giường cho đến cách gọi nhau là vợ chồng. Tôi còn chưa quen với cảm giác có người nằm bên cạnh mỗi tối, thì đã phải làm quen với một nỗi đau...
Tôi đang mang bầu. Cái bụng chưa lớn, nhưng đủ để tôi thấy mình không còn sống cho riêng mình nữa. Tôi từng nghĩ đứa trẻ này sẽ là sợi dây gắn kết chúng tôi chặt hơn, nhưng không ngờ, nó lại trở thành lý do để anh biện minh cho việc mình làm.
Khi anh bước ra khỏi nhà nghỉ, tôi mới lại gần. Tôi không khóc, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng không nhận ra đó là giọng của mình. Tôi chỉ hỏi một câu rất đơn giản, như thể hỏi một chuyện không liên quan đến mình.
Anh không chối. Anh nói nhanh, gọn, rằng chỉ là “bóc bánh trả tiền”. Một câu nói nhẹ tênh, như thể chuyện đó chẳng đáng để bàn. Rồi anh nhìn tôi, nói thêm rằng vì tôi đang mang bầu nên anh mới tìm cách giải tỏa bên ngoài như vậy. Vì anh thấy tôi mệt mỏi và anh muốn giữ gìn cho con.
Cách anh nói làm tôi thấy mình như người có lỗi. Một người đang mang con của anh, lại trở thành nguyên nhân khiến anh phản bội. Tôi không hiểu, rốt cuộc trong câu chuyện này, ai mới là người cần phải giải thích.
Tối hôm đó, anh xin lỗi. Anh nói rất nhiều. Anh nói vì thấy tôi ốm nghén mệt mỏi nên không dám động vào. Vì anh nghe nói 3 tháng đầu thai kỳ nếu không giữ gìn cẩn thận sẽ dễ sảy thai. Anh chỉ là một chút không kìm chế được ham muốn đàn ông thường tình. Anh nói sẽ thay đổi, không bao giờ tái phạm. Anh nói như thể chỉ cần tôi gật đầu, mọi thứ sẽ quay về như cũ.
Nhưng tôi biết, có những thứ không quay lại được. Không phải vì tôi không muốn, mà vì lòng tôi không cho phép. Có một vết gì đó đã rạn ra, không lớn, nhưng đủ để mỗi lần nghĩ tới, tôi lại thấy nhói.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu sống khác. Tôi để ý giờ giấc của anh, cách anh cầm điện thoại, những lần anh ra ngoài. Tôi không muốn mình trở thành người đa nghi, nhưng không còn cách nào khác.
Có lúc tôi tự hỏi, hay là mình đang làm quá lên. Vì anh đã nhận lỗi, đã xin cơ hội. Người ta vẫn bảo, đàn ông ai cũng có lúc sai, quan trọng là họ có quay đầu không. Nhưng tôi lại không biết, quay đầu có đủ để xóa đi một lần phản bội.
Những ngày qua, anh thay đổi, ít nhất là bề ngoài. Anh về sớm hơn, quan tâm tôi nhiều hơn, nói chuyện nhẹ nhàng hơn. Nhưng càng như vậy, tôi lại càng thấy sợ. Vì tôi không biết đó là sự hối hận thật, hay chỉ là một cách giữ lấy những gì anh sắp mất.
Có những đêm, tôi không ngủ được. Tôi nhớ lại cảnh trước cửa nhà nghỉ. Không phải vì tôi muốn nhớ, mà vì nó nằm trong đầu tôi như một cái gai, không nhổ ra được. Tôi không biết mình nên làm gì. Tha thứ thì sợ mình yếu đuối. Dứt khoát thì sợ mình sẽ hối hận. Ở lại thì không yên, mà rời đi cũng không đành.
Tôi đang mang thai, và cũng đang mang trong lòng một nỗi băn khoăn không có lời giải. Tôi mang chuyện tâm sự với chị chồng. Chị nhìn tôi rồi nói: "Nếu ban đầu em đến với cậu ấy vì lỡ dính bầu, vậy thì sao bây giờ lại không thể vì con mà ở lại?".
Tôi vẫn không hiểu, chị hỏi vậy là vì nghĩ cho tôi hay là nghĩ cho cậu em trai của mình.
Nếu là bạn, bạn sẽ chọn thế nào? Bạn có tin rằng một người từng phản bội có thể thay đổi thật không? Và liệu một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng vết nứt như vậy, có thể lành lại theo thời gian hay không?
Hương Lan
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























