Tôi năm nay 35 tuổi, làm trong ngành xây dựng. Cách đây một năm, thông qua sự mai mối của gia đình, tôi quen vợ mình. Cô ấy kém tôi 7 tuổi, là nhân viên ngân hàng, ngoại hình ưa nhìn.
Ngay từ lần đầu gặp, tôi đã ấn tượng với sự chỉn chu, cách nói chuyện điềm đạm, chín chắn và tự lập của cô ấy. Công việc của tôi thường xuyên đi xa, nên tôi luôn mong có một người phụ nữ biết lo toan, không nhõng nhẽo. Ở điểm này, cô ấy gần như hoàn hảo. Khi đó, tôi nghĩ: “Người này chắc chắn sẽ là một người vợ tốt”.
Ngoài đời, vợ tôi là kiểu người khiến ai gặp cũng nể. Cô ấy nói chuyện chừng mực, ăn mặc kín đáo, làm việc nguyên tắc và luôn giữ khoảng cách đúng mực với mọi người. Từ ngày chúng tôi xác định quan hệ, cô ấy từ chối tất cả các cuộc gặp gỡ riêng với phái nam nếu không có bạn bè đi cùng.
Trong những buổi hẹn hò cùng tôi, hay đi chơi cùng bạn bè, cô ấy luôn nhẹ nhàng, chưa bao giờ buông lời thiếu ý tứ.
Suốt thời gian yêu nhau, chúng tôi chỉ dừng lại ở mức nắm tay, ôm hôn. Tôi càng thêm trân trọng sự truyền thống của cô ấy. Nhưng cũng chính vì vậy, đêm tân hôn đã khiến tôi thực sự… sốc.
Tôi không còn quá trẻ, cũng không phải kiểu người lãng mạn hay chủ động trong chuyện tình cảm. Thậm chí, tôi tự nhận mình khá khô khan. Nhưng vẫn nghĩ trong chuyện vợ chồng mình là người chủ động, vì ngày thường vợ khá rụt rè.
Và rồi, cánh cửa phòng ngủ khép lại, mọi thứ… thay đổi hoàn toàn.

Vợ tôi như biến thành một người khác khi gần gũi chồng (Ảnh minh hoạ: iStock).
Tối hôm đó, sau khi chuẩn bị xong, tôi bước vào phòng, thấy cô ấy nằm im trong chăn, còn nghĩ vợ đang ngại. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi nhận ra mình đã nhầm.
Cô ấy bất ngờ chủ động, khiến tôi bối rối đến đỏ mặt. Không chỉ vậy, cách cô ấy ăn mặc, nói chuyện cũng hoàn toàn khác, táo bạo, trêu đùa, đầy ẩn ý, khiến tôi không biết phải phản ứng thế nào.
Thấy tôi lúng túng, cô ấy càng trêu đùa bằng những lời lẽ đầy nhạy cảm. Đêm hôm đó, tôi gần như không biết mình đã trải qua như thế nào, chỉ nhớ gương mặt nóng bừng vì ngượng.
Cô ấy liên tục đặt ra những câu hỏi riêng tư, thậm chí còn “ép” tôi phải trả lời, khiến tôi có cảm giác mình mới là người bị dẫn dắt.
Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự sững lại. Người phụ nữ trước mặt vẫn là cô ấy, gương mặt quen thuộc, ánh mắt ấy, nhưng cách nói chuyện lại như một con người hoàn toàn khác. Đương nhiên tôi thừa nhận mình rất thích vợ như vậy.
Điều kỳ lạ là sáng hôm sau, mọi thứ lại trở về như cũ. Vẫn là giọng nói nhẹ nhàng, vẫn là cách cư xử chuẩn mực, như thể tối hôm qua cô gái ăn mặc gợi cảm, dùng những lời lẽ nhạy cảm trêu chọc tôi là một người khác.
Thời gian đầu, tôi nghĩ cô ấy đang “diễn”, vì dù gì đó cũng là đêm tân hôn, cô ấy muốn tìm cảm giác mới lạ, hoặc để chiều tôi. Nhưng sống cùng nhau lâu hơn, tôi nhận ra đó không phải là giả vờ.
Cứ mỗi khi đêm xuống, lúc vợ chồng gần gũi, tôi lại có cảm giác như đang ở bên một “người vợ thứ 2”, hoàn toàn khác với người phụ nữ dịu dàng ban ngày.
Nhiều lần, tôi nửa đùa nửa thật nói với cô ấy rằng mình như có hai người vợ. Cô ấy chỉ cười, trêu lại: “Nhất anh thế còn gì”.
Có lần, trong một khoảnh khắc bất ngờ, cô ấy buột miệng nói một câu rất táo bạo. Tôi hoảng quá phải bịt miệng lại ngay, tim đập thình thịch, vì sợ ai nghe thấy. “Em có thể… nói nhỏ thôi không?”, tôi thì thầm.
Sự đối lập giữa hai con người sáng, tối, ban đầu khiến tôi bối rối. Nhưng rồi, nó lại khiến tôi tò mò, thậm chí có chút mong chờ. Mỗi ngày đi làm về, tôi tự hỏi, tối nay, cô ấy sẽ lại khiến tôi bất ngờ như thế nào?
Chỉ là… tôi vẫn thắc mắc, không biết có phải chỉ riêng vợ tôi như vậy, hay phụ nữ khi ở bên chồng, ai cũng có một “phiên bản khác” mà chỉ người đàn ông của họ mới được thấy?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























