Tôi gặp em ở thành phố, giữa những ngày chật vật kiếm sống. Em là cô gái vùng cao, mang theo sự chân thật hiếm thấy. Còn tôi đi ra từ vùng quê nghèo, quen chịu đựng, quen chịu khổ. Hai đứa yêu nhau mà hiểu, không cần nói nhiều.
Chúng tôi yêu nhau theo cách rất giản dị. Không có hoa hồng đắt tiền, không có những buổi tối xa xỉ. Chỉ là những bữa cơm tiết kiệm, những lần tăng ca cùng nhau, rồi gom góp từng đồng nhỏ để nghĩ đến một tương lai chung.
Sau mỗi lần về quê, em lại than thở với tôi chuyện bố mẹ giục lấy chồng. Ở bản làng nơi em sống, con gái 20 tuổi đã con bồng con bế. Em năm nay đã 24 tuổi rồi, bố mẹ bắt đầu đứng ngồi không yên nữa. Tôi hứa với em sẽ sớm về nhà em hỏi cưới.
Mấy năm đi làm, tôi đã dành dụm được 90 triệu đồng. Con số ấy không lớn với nhiều người, nhưng với tôi, đó là gia tài của tuổi trẻ. Mỗi đồng tiền đều có mồ hôi, có những bữa ăn cắt giảm, có những giấc ngủ thiếu trọn vẹn.

Khi quyết định cưới, tôi nghĩ mọi thứ đã đủ. Không phải đủ đầy, nhưng đủ để bắt đầu. Tôi tin rằng hạnh phúc không nằm ở đám cưới lớn hay nhỏ, mà ở cách 2 người cùng nhau đi tiếp.
Cho đến ngày tôi về nhà em xin phép chuyện cưới xin. Ngôi nhà sàn nằm nép bên sườn núi, không khí trong lành nhưng lòng tôi lại nặng dần. Bố em tiếp tôi bằng sự điềm đạm, ánh mắt không khó chịu, nhưng lời nói thì khiến tôi sững lại.
Ông bảo ở quê mình có tục lệ nhà trai phải lo toàn bộ chi phí cưới cho nhà gái. Đám cưới không phải 1 ngày, mà là 3 ngày ba đêm. Mời cả làng, họ hàng, bạn bè. Rồi còn thuê xe đưa người nhà gái sang nhà trai ăn cưới.
Ông nói nhẹ nhàng như đang kể một điều hiển nhiên. Nhưng mỗi câu nói lại như một hòn đá ném vào lòng tôi. Ông ước tính tổng chi phí khoảng 150 triệu đồng. Một con số mà tôi chưa từng dám nghĩ tới.
Tôi ngồi đó, cố giữ bình tĩnh. Tôi không trách ông, vì đó là tục lệ của họ. Nhưng tôi thấy mình nhỏ bé đến lạ. Cái tự tin mà tôi mang theo khi bước vào ngôi nhà ấy bỗng chốc tan biến.
Nếu làm đám cưới, đâu phải chỉ cần vay 60 đồng triệu nữa là đủ. 150 triệu đồng ấy chỉ là tiền lo phía nhà gái, còn nhà trai thì sao? Một đám cưới của nhà trai cần bao nhiêu tiền để lo mâm cỗ, sắm sửa giường, tủ, chăn màn. Sau cưới còn phải sắm sửa cho một gia đình nhỏ.
Bố mẹ tôi ở quê làm nông, cả đời gắn với ruộng đồng. Họ không có gì ngoài mảnh đất nhỏ và những mùa vụ bấp bênh. Đám cưới của mình, tôi phải tự bỏ tiền ra lo liệu. Tôi không thể mở lời nhờ họ gánh thêm cho mình.
Những ngày sau đó, tôi đi làm mà đầu óc không yên. Nhìn đồng nghiệp cười nói, tôi thấy mình như đứng ngoài. Tôi bắt đầu tính toán, từng khoản chi, từng đồng lương, nhưng con số vẫn không khớp.
Có lúc tôi nghĩ hay là hoãn cưới. Nhưng nhìn em, tôi lại không nỡ. Em cũng có áp lực của riêng mình. Bây giờ bảo em chờ thêm, tôi thấy mình như đang kéo dài sự chông chênh ấy.
Có lúc tôi nghĩ hay là vay. Một cái gật đầu, mọi chuyện sẽ trôi qua. Đám cưới sẽ trọn vẹn, hai bên gia đình vui vẻ. Nhưng sau đó là gì, là những tháng ngày trả nợ, là áp lực đè lên từng bữa cơm.
Tôi không trách bố em. Ông chỉ đang giữ gìn phong tục của quê hương. Tôi cũng không trách em. Em chỉ muốn mọi thứ trọn vẹn, không muốn tôi bị thiệt thòi khi về làm rể.
Nhưng tôi thấy mình đang đứng giữa hai bên. Một bên là tình yêu, một bên là thực tế. Một bên là mong muốn làm tròn, một bên là nỗi sợ không gánh nổi. Tôi không biết bước về phía nào thì đúng.
Đám cưới đáng lẽ là khởi đầu của hạnh phúc, nhưng với tôi lúc này, nó giống như một bài toán chưa có lời giải. Tôi không dám nói với ai, cũng không muốn ai lo lắng thêm.
Tôi biết, trong câu chuyện này, không ai sai. Chỉ là mỗi người đứng ở một vị trí khác nhau. Và chính điều đó mới khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn.
Tôi kể câu chuyện này ra, không phải để than vãn. Tôi chỉ muốn hỏi, nếu là bạn, bạn sẽ chọn cách nào? Vay nợ để có một đám cưới trọn vẹn hay chần chừ cưới xin để đánh mất niềm tin của người mình yêu. Liệu khởi đầu một cuộc hôn nhân sẽ ra sao khi áp lực nợ nần đè nặng?
Vinh Quang
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























