Tôi năm nay 38 tuổi, sự nghiệp đang ở độ chín, là trụ cột kinh tế của gia đình. Vợ tôi kém tôi 4 tuổi, là một người phụ nữ hiện đại, tháo vát và luôn chỉn chu trong mọi việc. Suốt 10 năm hôn nhân, tôi luôn tự hào vì mình có một gia đình kiểu mẫu: Chồng giỏi giang, vợ đảm đang, con cái ngoan ngoãn.
Nhưng tất cả những ánh hào quang đó bỗng chốc sụp đổ kể từ khi sức khỏe của bố tôi suy yếu sau trận tai biến hồi năm ngoái.
Sau khi lập gia đình, với kinh tế ổn định, tôi đón bố lên thành phố sống cùng, tôi đã thầm hứa sẽ chăm sóc ông thật tốt, để ông được hưởng phúc tuổi già bên con cháu. Nhưng cuộc đời không như mơ. Sau cơn tai biến, bố tôi không còn minh mẫn, chân tay run rẩy, mọi sinh hoạt cá nhân đều cần người hỗ trợ. Và cũng từ đó, những rạn nứt trong cuộc hôn nhân của tôi bắt đầu lộ rõ.
Vợ tôi bắt đầu thay đổi thái độ. Cô ấy phàn nàn về mùi dầu gió trong nhà, về việc bố tôi thường xuyên làm đổ thức ăn ra sàn gỗ đắt tiền, hay việc ông lẩn thẩn hay hỏi đi hỏi lại một câu nói cả chục lần. Đỉnh điểm là tối hôm qua, sau khi đi làm về, tôi thấy vợ mình đang ngồi chờ sẵn ở phòng khách với một xấp tờ rơi của các viện dưỡng lão.
Cô ấy vào thẳng vấn đề mà không một chút ngập ngừng: “Anh ạ, em nghĩ kỹ rồi, chúng ta nên đưa bố vào viện dưỡng lão. Ở đó có điều dưỡng chuyên nghiệp, có bác sĩ trực 24/7, bố sẽ được chăm sóc tốt hơn ở nhà. Em cũng không thể vừa đi làm vừa cáng đáng hết mọi việc, em kiệt sức rồi".
Câu nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi uất ức đến nghẹn họng: “Cô nói cái gì?”.
Vợ tôi không hề nao núng, cô ấy đưa ra những lập luận sắc lẹm của một người làm kinh tế: “Anh đi từ sáng đến đêm, người lau dọn bãi chiến trường của bố là em. Người thức đêm khi bố mê sảng là em. Con cái mình cũng cần không gian yên tĩnh để học hành. Anh nhìn xem, từ ngày bố bệnh, nhà mình có ngày nào không có tiếng cãi vã, tiếng khóc lóc không? Anh muốn giữ chữ hiếu hay muốn phá nát gia đình này?”
Tôi nhìn những tờ rơi giới thiệu về "không gian xanh", "bạn già tâm giao" mà vợ đưa ra, cảm thấy chúng thật giả dối và nực cười. Tôi không thể chịu nổi ý nghĩ mỗi cuối tuần mới được vào thăm bố một lần với những cuộc trò chuyện chóng vánh.

Bố tôi không biết rằng, người con dâu hiền thảo đang tìm mọi cách đẩy ông ra khỏi nhà (Ảnh minh hoạ: TV CHOSUN).
Nhưng uất ức nhất là cách vợ tôi đối xử với tôi. Cô ấy bắt đầu "chiến tranh lạnh", không nấu cơm, không nói chuyện, thậm chí là đưa con về nhà ngoại để gây áp lực. Cô ấy nói nếu tôi không đồng ý, cô ấy sẽ ly hôn vì không thể tiếp tục cuộc sống "giúp việc không công" cho bố chồng.
Thân làm đàn ông, tôi thấy mình thật hèn kém. Tôi có tiền, có vị thế xã hội, nhưng lại không thể bảo vệ được người cha già của mình trước những đòi hỏi của vợ.
Mỗi đêm, tôi lẻn vào phòng bố, nhìn ông ngủ say với hơi thở khò khè, lòng tôi đau như cắt. Bố vẫn thường nắm lấy tay tôi, lẩm bẩm tên tôi như một thói quen. Ông không biết rằng người con dâu mà ông luôn khen ngợi hiền thảo đang tìm mọi cách để đẩy ông ra khỏi ngôi nhà này.
Nếu tôi nghe theo vợ, tôi sẽ giữ được tổ ấm nhỏ, con cái tôi sẽ có không gian sống thoải mái, vợ tôi sẽ tươi tỉnh trở lại. Nhưng linh hồn tôi sẽ không bao giờ được thanh thản. Tôi sẽ là một kẻ phản bội quá khứ, phản bội người đàn ông đã dành cả cuộc đời cho tôi.
Còn nếu tôi giữ bố lại, cuộc hôn nhân của tôi chắc chắn sẽ tan vỡ. Vợ tôi là người nói được làm được, cô ấy sẽ không bao giờ thỏa hiệp. Tôi sẽ phải một mình xoay xở với công việc bận rộn và một người cha bệnh tật. Liệu tôi có đủ sức gánh vác?
Tôi cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào đường cùng. Tôi phải làm sao đây? Chẳng lẽ thực sự không còn con đường nào khác để giữ lấy cha mà vẫn giữ được gia đình?


























