Giọt nước mắt chiến thắng chính mình

Khoảnh khắc anh Lâm bật khóc trên võ đài (Ảnh cắt từ clip: Nhân vật cung cấp).
Nhân vật trong clip là huấn luyện viên Lương Duy Lâm (sinh năm 1986, ngụ tại TPHCM) cùng học trò của mình - một võ sĩ trẻ tên Điền, sinh viên năm nhất, chỉ mới tập luyện vài tháng.
Trước đó, ở trận đấu đầu tiên, Điền bất ngờ hạ gục đối thủ, giành chiến thắng chỉ sau chưa đầy 30 giây, qua đó lọt vào top 4 và chắc chắn có huy chương đồng. Tuy nhiên, ở trận bán kết, đối thủ mạnh hơn khiến võ sĩ trẻ nhanh chóng rơi vào thế bị động. Sang hiệp 2, Điền liên tục trúng đòn và có dấu hiệu xuống sức.
Chứng kiến tình huống này, huấn luyện viên Lương Duy Lâm không khỏi xót xa. “Thông thường, huấn luyện viên sẽ xin dừng trận để bảo vệ võ sĩ”, anh cho biết.
Trong tiếng hò reo của khán giả, khi vị huấn luyện viên vẫn đang đấu tranh tâm lý giữa việc tiếp tục hay dừng trận, võ sĩ trẻ bất ngờ lên tiếng: “Thầy ơi, thầy cho con đánh hết trận nha. Đừng xin dừng giữa chừng. Có gì thì thầy khiêng con xuống cũng được”.

Dù không trở thành quán quân, học trò của anh Lâm bộc bạch đã trở nên trưởng thành và kiên trì hơn sau trận đấu (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Câu nói của Điền khiến anh Lâm sững lại trong vài giây, rồi không kìm được xúc động. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nước mắt vẫn rơi. Bởi lời nói ấy gợi lại ký ức của chính anh, một người đã có hàng chục năm gắn bó với võ đài.
Trước đây, khi còn là vận động viên đội tuyển TPHCM, anh Lâm cũng từng ở trong hoàn cảnh tương tự, đối mặt với đối thủ mạnh hơn, cơ thể gần như kiệt sức, nhưng anh vẫn thuyết phục ban huấn luyện cho mình tiếp tục thi đấu đến cùng.
Sự đồng cảm và cảm phục trước tinh thần của học trò khiến anh quyết định tôn trọng lựa chọn của Điền. Anh động viên: “Chỉ có 3 hiệp thôi, ráng lên. Không được bỏ cuộc”.
“Câu nói đó giống như tôi đang nói lại với chính mình. Nó chạm đến cảm xúc nên tôi không kìm được nước mắt”, anh chia sẻ.
Dù bị áp đảo, Điền vẫn tiếp tục thi đấu đến hết 3 hiệp. Em ngã xuống rồi lại đứng dậy, không quay lưng, không xin dừng trận.

Nam võ sĩ được huy chương đồng môn Muay tại Đại hội Thể dục thể thao TPHCM lần I năm 2026 (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Kết thúc trận đấu, Điền không giành chiến thắng, nhưng vẫn nhận huy chương đồng do đã lọt vào bán kết. Quan trọng hơn, theo huấn luyện viên Lương Duy Lâm, điều đáng quý nhất là võ sĩ trẻ đã học được cách vượt qua giới hạn và chiến thắng chính bản thân mình.
Hành trình từ võ sĩ đến người truyền nữa
Phía sau giọt nước mắt trên võ đài là hành trình hơn 20 năm gắn bó với võ thuật của huấn luyện viên Lương Duy Lâm.
Anh bắt đầu tập võ từ khi 15 tuổi, với môn võ cổ truyền tại quê nhà. Sau khi lên TPHCM theo học ngành Điện tử viễn thông, anh tiếp tục theo đuổi đam mê với boxing, Muay Thái và kickboxing.

Anh Lương Duy Lâm từng tham gia nhiều trận đấu võ thuật trong và ngoài nước (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
“Thời đó tôi vừa đi học, vừa đi làm, vừa tập võ. Đam mê thì dù khó khăn thế nào cũng theo được”, anh chia sẻ.
Khoảng năm 2014, anh trở thành vận động viên của đội tuyển TPHCM, tham gia nhiều giải đấu trong và ngoài nước. Tuy nhiên, đến năm 2018, ở tuổi 33, anh quyết định dừng thi đấu chuyên nghiệp.
“Tuổi tác và sức khỏe không còn cho phép. Thu nhập trong đội tuyển cũng không đủ để lo cho gia đình”, anh nói.
Rời sàn đấu, anh trải qua nhiều đêm trăn trở khi không muốn dập tắt ngọn lửa đam mê võ thuật. Cuối cùng, anh quyết định thành lập câu lạc bộ riêng, với mong muốn truyền lại “lửa” cho những người có cùng đam mê.
Trong giai đoạn đầu, anh vẫn duy trì công việc khác để có thu nhập, đồng thời dành thời gian giảng dạy và phát triển câu lạc bộ.

Anh Lâm hiện vẫn vừa đi làm, vừa kiếm tiền nuôi đam mê võ thuật (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
“Thời gian đầu rất khó khăn, không có học viên. Tôi phải lấy tiền đi làm để duy trì lớp học”, anh kể.
Theo thời gian, lớp học dần ổn định, số lượng học viên tăng lên, hiện duy trì khoảng vài chục người mỗi tháng. Tuy nhiên, với anh Lâm, điều quan trọng nhất không nằm ở số lượng học viên hay thành tích thi đấu, mà là những giá trị mà học trò nhận được sau mỗi buổi tập, mỗi trận đấu.
Chính vì vậy, anh luôn khuyến khích học trò tham gia thi đấu, không phải để thắng thua, mà để trải nghiệm và vượt qua chính mình. Với anh, niềm tự hào lớn nhất là khi thấy học viên dám đối diện với nỗi sợ và trưởng thành hơn sau mỗi trận đấu.
“Có thể sau này các bạn không còn theo võ thuật nữa. Nhưng cảm giác vượt qua được nỗi sợ, không bỏ cuộc sẽ theo các bạn cả đời. Đối với tôi, võ thuật đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều”, anh nói.

Anh Lâm từng vô địch nhiều giải thưởng võ thuật (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Trở lại với khoảnh khắc gây xúc động trên võ đài, anh Lâm cho rằng đó không phải là sự yếu đuối. Đó là cảm xúc của một người từng trải qua, từng chiến đấu và giờ đây nhìn thấy học trò mình bước đi trên chính con đường ấy.


























