Tôi năm nay 30 tuổi, vợ tôi 26 tuổi. Chúng tôi quen và yêu nhau khi cùng làm công nhân trong một công ty thuộc khu công nghiệp. Hai vợ chồng cùng làm công nhân, thu nhập không cao, thời gian gò bó. Sau khi có con, việc chăm con phần lớn đều nhờ ông bà ngoại.
Tôi bàn với vợ, trong hai người, nên có một người làm việc tự do để khi nhà có việc hay con ốm đau thì dễ xoay xở. Vợ tôi sức khỏe không tốt, tính tình lại hiền lành không giỏi bon chen. Để cô ấy đi làm công ty, tôi ra ngoài tìm việc khác.
Sau khi nghỉ việc công ty, tôi được bạn rủ đi giao hàng. Công việc này tuy suốt ngày chạy xe ngoài đường nhưng lại không gò bó thời gian. Chịu khó đi, giao được nhiều đơn, thu nhập cũng không tệ.
Đợt vừa rồi, quê tôi trải qua một đợt nắng nóng cực điểm. Dù vậy, trừ thời gian ăn cơm, tôi vẫn chạy xuyên trưa để giao hàng, mồ hôi ướt như tắm. Tôi nghĩ, chỉ cần mình cố gắng một chút thì chiều về có thêm tiền mua sữa cho con.

Phát hiện vợ ngoại tình khiến tôi không chịu nổi (Ảnh minh họa: iStock).
Hôm đó, trong lúc giao hàng cho một khách quen, tôi bỗng thấy một dáng người quen thuộc từ nhà nghỉ kế bên đi ra. Lúc đầu, tôi tưởng trời nắng quá nên hoa mắt. Nhưng không, người phụ nữ vừa từ nhà nghỉ đi ra đích thị là vợ tôi.
Theo sau cô ấy là một người đàn ông. Tôi biết anh ta, đó là quản lý trong công xưởng mà vợ tôi làm. Anh ta nói cái gì đó với vợ tôi rồi lên ô tô đi trước.
Lúc vợ loay hoay dắt xe máy, tôi tiến đến bên cạnh. Cô ấy thấy tôi, giật mình đến mức đánh rơi cả chìa khóa.
Tôi hỏi vợ, tại sao lại đi từ trong nhà nghỉ đi ra, lại còn đi cùng gã quản lý. Cô ấy nhìn tôi, miệng lắp bắp giải thích, rằng công ty gần trưa cắt điện để sửa máy móc. Trời nắng nóng, công xưởng nóng hầm hập không chịu nổi...
Cô ấy nói không theo một trật tự nào. Nhưng tôi có thể hiểu là công ty cắt điện để sửa máy móc. Gã quản lý kia rủ cô ấy ra nhà nghỉ để... nghỉ trưa cho mát. Và cô ấy đi. Vợ tôi thề sống thề chết, hai người không làm gì, chỉ đơn giản là "nghỉ cho mát" đúng nghĩa.
Nhìn vẻ mặt cố tỏ ra ngây thơ vô tội của vợ, tôi phải kìm chế để không vung tay cho cô ấy một cái tát. Người phụ nữ đã 26 tuổi, đâu phải là đứa bé 6 tuổi mà đàn ông rủ vào nhà nghỉ để "nghỉ trưa cho mát" là theo. Và tôi cũng đã 30 tuổi rồi, không phải là đứa trẻ ngu ngơ để tin vào những điều vớ vẩn mà người khác nói.
Lúc đó, nếu vợ tôi không níu tay tôi khóc lóc, tôi nhất định sẽ chạy đến công ty, gọi gã quản lý kia ra ba mặt một lời cho rõ. Nhưng rồi chút bình tĩnh còn sót lại, tôi nhận ra, làm vậy chỉ khiến mình thêm ê chề, xấu hổ.
Tối đó, tôi mắng vợ một trận tanh bành. Cô ấy vẫn một mực chối không có gì xảy ra và khóc. Bà ngoại đang ôm cháu, thấy thế kéo tôi ra ngoài nói nhỏ: “Nếu con gái mẹ hư, mẹ không dám bênh. Thôi thì mẹ xin con, coi như con của mẹ dại, con bỏ qua cho nó lần này, để mẹ dạy bảo lại nó".
Nhìn dáng vẻ mẹ vợ và đứa con nhỏ của tôi, trái tim tôi như chùng lại. Từ khi vợ tôi mang bầu rồi sinh con, bà đến ở cùng chúng tôi. Từ lâu, tôi cũng coi mẹ vợ như mẹ mình. Dù có giận vợ, tôi không thể không nể mẹ vợ đôi phần.
Nếu cô ấy nhận sai, xin tha thứ đã đành. Đằng này cô ấy vẫn cho rằng tôi nghi oan cho cô ấy. Tôi xin hỏi mọi người, nếu tôi tin vợ, có phải tự biến mình thành kẻ ngốc trong mắt cô ấy không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























