Cuộc đoàn tụ sau 37 năm xa cách tưởng chừng là cái kết trọn vẹn cho hành trình tìm lại cội nguồn của người phụ nữ họ Thuần (ở tỉnh An Huy, Trung Quốc). Song, khoảnh khắc ấy lại khiến nhiều người xót xa bởi bà không nhận người thân mà ra về sau ba cái lạy cắt đứt quan hệ.
Cuộc sống những năm sau đó không dễ dàng. Tuy nhiên, bà Thuần vẫn tự mình bươn chải, lập gia đình và hiện đã là mẹ của hai con. Khi không còn hy vọng có ngày hội ngộ, bà bất ngờ được kết nối lại với cha mẹ ruột.

Bà Thuần (phải) đau lòng khi biết về mục đích của cuộc gặp gỡ (Ảnh: Sohu).
Trong lần gặp gỡ, ban đầu cả hai bên đều có phần dè dặt. Nhưng chỉ sau ít phút trò chuyện, những uất ức bị dồn nén suốt nhiều năm bắt đầu trào dâng. Bà Thuần bật khóc, kể lại quãng thời gian tuổi thơ đầy khó khăn, những tháng ngày sống thiếu tình thương của cha mẹ và cảm giác bị từ chối ngay từ khi còn quá nhỏ.
“Tôi năm ấy 7 tuổi, đã biết đi học, biết nhớ. Vì sao lại bị đưa đi mà không một lời giải thích?”, bà nghẹn ngào.
Người mẹ vừa lau nước mắt vừa thừa nhận, khi đó gia đình quá khó khăn nên đã đưa con sang nhà người thân. Bà nghĩ rằng làm như vậy sẽ giúp con có cuộc sống tốt hơn. Nhưng lời giải thích ấy không thể xoa dịu nỗi đau kéo dài suốt hàng chục năm nơi người con gái.
Bà Thuần kể lại, ngày bị đưa đến nhà chú, cha mẹ lặng lẽ rời đi mà không nói lời nào. Sau đó, bà nhiều lần tìm cách quay về, mỗi ngày tan học đều chạy ra bến xe với hy vọng được về nhà nhưng không lần nào thành công.
Trong suốt quá trình trưởng thành, bà gần như không nhận được sự quan tâm từ những người ruột thịt. Có thời điểm, bà phải ngủ nhờ ở nhà bạn bè, thậm chí ở lại bến xe. Khi đi làm tại Quảng Châu, bà có cuộc sống vô cùng chật vật, những lúc yếu lòng chỉ biết nhìn người khác gọi điện về cho cha mẹ mà cảm thấy tủi thân.
“Những lúc tôi cần nhất, mẹ ở đâu?”, bà liên tục chất vấn.
Trước những câu hỏi dồn dập, người mẹ chỉ biết xin lỗi trong bất lực. Bà cho biết từng muốn đón con về, nhưng do hôn nhân trục trặc, chồng không đồng ý nên không thể thực hiện.
Những lời giải thích này càng khiến bà Thuần thêm thất vọng. Bà cho rằng, mình bị bỏ rơi không chỉ vì hoàn cảnh mà còn vì sự lựa chọn của cha mẹ.
Cuộc trò chuyện tưởng chừng chỉ là sự giãi bày sau nhiều năm xa cách, nhưng bước ngoặt xảy ra khi bà Thuần thẳng thắn hỏi mục đích của cuộc gặp.
Sau một hồi ngập ngừng, người mẹ tiết lộ lý do thực sự muốn vay con gái khoảng 200.000-300.000 nhân dân tệ (700 triệu đồng - 1 tỷ đồng) để trả nợ cho con trai - em trai của bà Thuần.
Thông tin này khiến không khí buổi gặp gỡ thay đổi hoàn toàn. Từ kỳ vọng hàn gắn, bà Thuần nhận ra người mẹ mong nhận lại mình với mục đích khác. Người phụ nữ càng khóc nhiều hơn.
Người mẹ tiếp tục thuyết phục, cho rằng anh em ruột nên giúp đỡ lẫn nhau. Tuy nhiên, bà Thuần dứt khoát từ chối: “Tôi sẽ không giúp và từ nay chúng ta cũng không còn quan hệ gì nữa”.
Khi người mẹ cố gắng níu kéo, bà Thuần bất ngờ quỳ xuống, lạy ba cái rồi đứng dậy rời đi. Bà khẳng định, không còn liên quan đến gia đình.
Hình ảnh người phụ nữ quay lưng rời khỏi buổi đoàn tụ sau 37 năm khiến nhiều người chứng kiến không khỏi đau lòng.
Câu chuyện sau khi được chia sẻ đã thu hút sự chú ý lớn trên mạng xã hội Trung Quốc. Nhiều ý kiến cho rằng, việc tìm lại con sau hàng chục năm nhưng lại gắn với mục đích vay tiền là điều khó chấp nhận.
Một số người cũng chỉ ra, nếu thực sự muốn hàn gắn, cuộc gặp gỡ không nên bắt đầu bằng những toan tính. Bởi với những tổn thương đã kéo dài suốt nhiều năm, điều người trong cuộc cần có lẽ không phải là tiền, mà là một lời xin lỗi đủ chân thành và một sự bù đắp đúng nghĩa.


























