Tôi quen Hương vào một buổi chiều mưa, khi cả hai cùng trú dưới mái hiên một quán cà phê nhỏ. Hôm đó, tôi đang cãi nhau với người yêu cũ, còn cô ấy vừa thất nghiệp.
Hai con người xa lạ ngồi cạnh nhau, chia sẻ một câu chuyện buồn, rồi không hiểu sao lại giữ liên lạc. Tình bạn của chúng tôi lớn dần theo năm tháng, tự nhiên đến mức tôi không nhận ra ranh giới giữa thân thiết và phụ thuộc đã bị xóa nhòa từ khi nào.

Tôi ngoại tình với bạn thân nhưng chồng không hề nghi ngờ (Ảnh minh họa: Knet).
Năm thứ 3 quen nhau, tôi gặp chồng tôi bây giờ. Anh là người đàn ông điềm đạm, tử tế, có công việc ổn định, gia đình nền nếp. Khi tôi quyết định kết hôn, Hương là người đầu tiên tôi báo tin. Cô ấy im lặng rất lâu, rồi nói một câu mà khi ấy tôi chỉ nghĩ là đùa: “Tớ luôn ở đây và chờ cậu”.
Tôi đã cười và nghĩ rằng đó chỉ là một câu nói của tình bạn. Nhưng hóa ra, không phải.
Sau khi cưới, cuộc sống của tôi êm đềm, chồng tôi rất tốt. Anh không phải người lãng mạn, nhưng anh luôn chăm lo cho tôi từng điều nhỏ nhặt. Anh nhớ ngày tôi đến kỳ, tự mua thuốc, nấu nước gừng. Anh không bao giờ lớn tiếng. Anh luôn tin tôi tuyệt đối. Nhiều người nói tôi may mắn.
Tôi cũng từng nghĩ vậy.
Cho đến một lần, Hương đến nhà tôi ở lại khi chồng tôi đi công tác dài ngày. Đó không phải lần đầu tiên cô ấy ngủ lại. Trong mắt chồng tôi, Hương là cô bạn thân thiết như chị em, người từng giúp đỡ tôi rất nhiều khi tôi chưa ổn định cuộc sống. Anh thậm chí còn nói: “Em có Hương ở cùng anh cũng yên tâm hơn”.
Đêm hôm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau như bao lần trước đây. Nhưng không hiểu vì sao, khoảng cách giữa hai đứa bỗng trở nên mong manh. Hương quay sang ôm tôi, như một thói quen cũ. Nhưng cái ôm ấy không còn giống trước.
Tôi đã không đẩy ra. Có những sai lầm không bắt đầu bằng ý định, mà bắt đầu bằng sự im lặng.
Sau đêm đó, chúng tôi không nhắc lại chuyện gì, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Ánh mắt Hương nhìn tôi không còn là ánh mắt của một người bạn. Và tôi cũng vậy. Chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ không tên, ngay trong chính ngôi nhà của tôi.
Hương thường xuyên đến nhà tôi, ăn cơm cùng và trò chuyện vui vẻ với chồng tôi như không có gì. Có những tối, chồng tôi còn chủ động bảo: “Hôm nay anh bận việc, hai đứa cứ ngủ cùng nhau cho vui”.
Anh không hề biết rằng, phía sau cánh cửa phòng ngủ, người vợ mà anh tin tưởng tuyệt đối lại đang phản bội anh theo cách anh chưa từng nghĩ tới.
Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là việc tôi ngoại tình. Mà là cách chồng tôi đối xử với Hương.
Anh quý mến cô ấy một cách chân thành. Mỗi lần đi công tác về, anh đều mua quà cho cả hai. Chồng tôi luôn khen tính cách của Hương dễ chịu, lại biết quan tâm.
Hương không muốn kết hôn. Cô ấy từng nói rõ ngay từ đầu: “Tớ không cần danh phận, tớ chỉ cần cậu”. Câu nói ấy từng khiến tôi thấy được yêu thương, nhưng bây giờ lại trở thành gánh nặng.
Vì tôi biết, tôi không thể cho cô ấy một tương lai nhưng tôi cũng không đủ dứt khoát để buông bỏ.
Tôi đã cười, nói rằng anh nghĩ nhiều nhưng trong lòng, tôi biết anh không sai. Tôi đang sống một cuộc đời chia đôi. Bề ngoài là một người vợ mẫu mực, nhưng lại là một kẻ phản bội trong chính căn nhà chồng tôi mua.
Có một chi tiết mà đến giờ tôi vẫn không thể quên. Hôm đó, chồng tôi về sớm hơn dự kiến. Tôi và Hương đang ở trong phòng, cửa khép hờ. Chúng tôi không làm gì vượt quá giới hạn lúc đó, nhưng khoảng cách giữa hai đứa đủ để bất kỳ ai nhìn vào cũng có thể hiểu lầm.
Tôi nghe thấy tiếng chìa khóa xoay ngoài cửa.
Trong một giây ngắn ngủi, tim tôi như ngừng đập nhưng rồi chồng tôi bước vào, nhìn thấy chúng tôi ngồi cạnh nhau, chỉ mỉm cười: “Hai đứa lại thủ thỉ gì thế?”.
Anh đi thẳng vào bếp, hỏi tối nay ăn gì và không một chút nghi ngờ không một ánh mắt dò xét. Chính sự vô tư đó khiến tôi cảm thấy mình tệ hại hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Tôi bắt đầu sợ những điều tốt đẹp chồng dành cho mình.
Sợ đến một ngày, khi sự thật bị phơi bày, tất cả sẽ vỡ vụn.
Tôi đã nghĩ đến việc dừng lại. Đã có những đêm tôi nhắn tin cho Hương nói rằng chúng tôi nên kết thúc. Nhưng rồi chỉ cần cô ấy xuất hiện trước mặt, mọi quyết tâm của tôi lại tan biến.
Tình cảm của tôi dành cho Hương là thật nhưng sự áy náy dành cho chồng cũng là thật.
Tôi đang đứng giữa hai điều không thể dung hòa. Một người cho tôi cảm giác được là chính mình. Một người cho tôi một cuộc sống mà ai nhìn vào cũng ao ước. Tôi thật sự thấy bản thân bị giằng xé, tôi phải làm sao để có thể hạnh phúc trọn vẹn đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























