Nhân vật chính trong câu chuyện là bà Tưởng Thục Phương, người từng vay 1.200 NDT (tương đương với hơn 4,6 triệu đồng) từ bạn qua thư là ông Từ Tinh vào năm 1996 để trang trải chi phí học tập.
Sau gần ba thập kỷ mất liên lạc, đến đầu năm 2026, bà đã tìm lại được ông thông qua mạng xã hội và ngỏ ý hoàn trả cho ân nhân số tiền 20.000 NDT (hơn 77 triệu đồng), song đề nghị này đã bị từ chối.

Cuộc hội ngộ sau gần 30 năm mất liên lạc của gia đình bà Tưởng và ông Từ (Ảnh: Litchi news).
Theo truyền thông Trung Quốc, năm 1996, ông Từ Tinh (quê Từ Châu, tỉnh Giang Tô) và bà Tưởng Thục Phương (quê Vĩnh Châu, tỉnh Hồ Nam) quen biết nhau qua một tạp chí có tên “Truyền hình trong và ngoài nước”.
Sau khoảng nửa năm trò chuyện qua thư từ, bà Tưởng chia sẻ hoàn cảnh gia đình khó khăn và mong muốn được vay tiền ông để tiếp tục việc học.
Sau khi biết câu chuyện, ông Từ đã gửi cho bà 1.200 NDT. Số tiền này đã giúp bà hoàn thành chương trình trung cấp. Trong thư hồi âm, bà Tưởng cam kết sẽ hoàn trả khoản tiền này khi có thu nhập ổn định.
Tuy nhiên, sau khi tốt nghiệp vào năm 1998, do nhiều nguyên nhân khách quan, hai người dần mất liên lạc. Dù vậy, trong suốt gần 30 năm, bà Tưởng chưa từng từ bỏ ý định tìm lại ân nhân để trực tiếp nói lời cảm ơn.
Bước ngoặt xảy ra khi các giải bóng đá địa phương như “Tô Siêu” (Giải bóng đá các thành phố tỉnh Giang Tô) và “Tương Siêu” thu hút sự quan tâm của cộng đồng, qua đó tạo nên sự kết nối giữa các địa phương, trong đó có Từ Châu và Vĩnh Châu. Nhân cơ hội này, bà Tưởng đã đăng tải câu chuyện của mình lên mạng xã hội với hy vọng tìm lại người từng giúp đỡ.
Ông để lại bình luận: “Bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa quên tôi sao?”.
Đáp lại, bà Tưởng viết: “Làm sao có thể quên, cũng không dám quên”.
Sau khi liên lạc lại, bà Tưởng đề nghị gửi trả 20.000 NDT như một cách bày tỏ lòng biết ơn, nhưng ông Từ đã từ chối nhận. Theo ông, khi bạn bè gặp khó khăn, việc giúp đỡ là điều nên làm và giá trị của sự giúp đỡ không nằm ở tiền bạc.
Ông cho rằng việc bà Tưởng có thể vượt qua giai đoạn khó khăn và xây dựng cuộc sống ổn định sau này mới là điều ý nghĩa nhất.
Đến tháng 3, ông Từ cùng nhóm bạn đã đến Vĩnh Châu để gặp lại bà Tưởng sau gần 30 năm xa cách. Trong cuộc hội ngộ, bà Tưởng không giấu được xúc động khi ôm chầm lấy ân nhân của mình. Hai bên sau đó đã lập một nhóm trò chuyện để duy trì liên lạc, tiếp tục gìn giữ mối quan hệ được nối lại sau nhiều năm gián đoạn.


























