Tôi và H. chơi với nhau từ thời đại học. Chúng tôi từng là hai đứa con gái bình thường, vô tư, không có gì đặc biệt. H. xinh xắn, dịu dàng, còn tôi thì mạnh mẽ hơn, hay che chở cho bạn.

Tôi nhiều lần rủ bạn thân đi du lịch để được bên cạnh bạn nhiều hơn (Ảnh minh họa: iStock).
Khi ra trường, mỗi đứa một công việc, một cuộc sống riêng, nhưng chúng tôi vẫn giữ thói quen gặp nhau mỗi tuần. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi thứ, từ công việc, gia đình, đến những điều nhỏ nhặt nhất.
Tôi lấy chồng trước. Một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết quan tâm gia đình. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn. Tôi cũng từng tin như vậy.
Nhưng sau khi cưới, có một điều gì đó trong tôi thay đổi. Không phải vì chồng tôi không tốt, mà là vì tôi bắt đầu nhận ra, những cảm xúc dành cho anh không còn như tôi tưởng. Những lần gần gũi, tôi thấy mình gượng gạo. Tôi vẫn làm tròn vai trò của một người vợ, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
Cho đến khi H. có người yêu. Hôm H. kể, tôi cười, chúc mừng bạn, thậm chí còn trêu chọc như bao lần nhưng khi về nhà, tôi đã khóc. Một cảm giác rất lạ, vừa hụt hẫng, vừa đau, vừa… ghen.
Tôi không dám gọi tên cảm xúc đó.
Tôi tự nhủ, H. là bạn thân nhất của mình, việc bạn có người yêu là điều bình thường. Nhưng tôi lại bắt đầu để ý từng thay đổi nhỏ của bạn.
H. nhắn tin ít hơn. Những buổi hẹn cuối tuần thưa dần. Có lần tôi rủ đi ăn, H. từ chối vì đã có kế hoạch với người yêu. Tôi đã thấy lòng mình chùng xuống một cách khó hiểu.
Từ lúc đó, tôi bắt đầu tìm mọi cách để kéo H. lại gần mình hơn.
Tôi chủ động rủ H. đi ăn, đi xem phim, đi dạo. Tôi viện đủ lý do, từ việc nhớ bạn cho đến cần người tâm sự. Có những hôm, tôi lái xe qua tận nhà H., chỉ để rủ bạn ra ngoài vài giờ đồng hồ.
Tôi thích những lúc được ngồi cạnh H., được nghe bạn kể chuyện, được nhìn thấy bạn cười. Có lần, khi đi xem phim, trong rạp tối, tôi đã lén nắm tay H. chỉ vì… muốn biết cảm giác đó như thế nào. H. không rút tay lại. Bạn chỉ nghĩ đó là một cử chỉ thân thiết bình thường giữa hai người bạn nhưng với tôi, đó là một khoảnh khắc khiến tim tôi rối loạn.
Tôi bắt đầu tìm cách ôm H. nhiều hơn. Những cái ôm chào nhau, những cái ôm tạm biệt, tôi đều kéo dài hơn bình thường. Có lần, H. còn cười và nói rằng tôi dạo này “dính” quá. Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng lại là một cơn sóng ngầm mà chính tôi cũng không kiểm soát nổi.
Tôi biết mình đang đi quá xa.
Tôi là một người phụ nữ đã có chồng, có con. Tôi hiểu rõ điều gì là đúng, điều gì là sai nhưng cảm xúc không phải thứ có thể kiểm soát.
Mỗi khi trở về nhà, đối diện với chồng, tôi lại thấy mình mâu thuẫn đến nghẹt thở. Anh vẫn như trước, quan tâm, chăm sóc, không có lỗi gì với tôi. Nhưng mỗi khi anh muốn gần gũi, tôi lại thấy sợ.
Tôi không còn cảm thấy thoải mái khi ở bên chồng. Có những lúc, tôi tìm cách né tránh, viện cớ mệt, cớ bận. Tôi thấy mình có lỗi, rất có lỗi.
Tôi từng thử cắt liên lạc với H.
Tôi nghĩ, chỉ cần không gặp, không nói chuyện, mọi thứ sẽ trở lại bình thường nhưng chỉ sau vài ngày, tôi đã không chịu nổi. Tôi nhớ bạn đến mức chỉ cần nhìn thấy một quán cà phê quen, một con đường từng đi cùng nhau, cũng khiến lòng tôi trống rỗng.
Tôi lại nhắn tin, lại tìm cách gặp H. như chưa từng có ý định rời xa.
Tôi sống giữa hai thế giới.
Một bên là lý trí, là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Một bên là cảm xúc mà tôi không dám thừa nhận, không dám nói ra. Tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất tất cả. Mất gia đình, mất danh dự, và quan trọng nhất… là mất H.
Tôi không biết H. có nhận ra điều gì bất thường ở tôi không. Có những lúc, tôi thấy ánh mắt bạn nhìn mình có chút gì đó khác lạ, như thể muốn hỏi nhưng lại thôi. Tôi càng sợ.
Tôi sợ một ngày nào đó, H. sẽ nhận ra và rời xa tôi nhưng tôi cũng sợ một ngày, chính mình không còn chịu đựng nổi nữa.
Đọc xong bài viết hôm đó, tôi đã ngồi rất lâu. Tôi nhận ra, tôi không phải người duy nhất rơi vào hoàn cảnh này. Nhưng điều đó không khiến tôi nhẹ nhõm hơn, mà chỉ khiến tôi đối diện rõ hơn với sự thật rằng, tôi đang yêu người bạn thân nhất của mình.
Tôi không dám phản bội chồng. Tôi cũng không dám đánh đổi tình bạn. Tôi chỉ biết âm thầm đứng ở giữa, tự kéo mình về phía lý trí, rồi lại bị cảm xúc kéo ngược trở lại.
Có những đêm, tôi nằm cạnh chồng, nhưng trong đầu lại nghĩ về H. Tôi thấy mình đáng sợ. Tôi tự hỏi, mình đã trở thành con người gì thế này?
Tôi không biết phải làm sao, buông bỏ thì không đành, tiến tới thì không thể.
Tôi chỉ biết tiếp tục sống như hiện tại, vừa cố gắng giữ mọi thứ nguyên vẹn, vừa âm thầm chịu đựng những cảm xúc không thể gọi tên.
Nhưng tôi cũng hiểu, không ai có thể sống mãi trong sự giằng co như thế này. Tôi thật sự không biết phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























