Con trai tôi mới 5 tuổi, cái tuổi chưa hiểu hết thiếu thốn nhưng đã biết đợi mẹ về. Mỗi tối nhìn con ngủ, tôi lại thấy lòng mình thắt lại. Tôi biết, nếu mình không cố, thì chẳng ai thay mình lo được. Thế là tôi nhận tăng ca, nhận thêm việc, miễn là có tiền.
Anh phó giám đốc là người hay để ý đến tôi. Anh không nói nhiều, chỉ giao thêm việc, ưu tiên cho tôi tăng ca. Tôi biết đó là một cách cấp trên giúp đỡ nhân viên của mình, nên tôi nhận.
Những buổi tối ở xưởng, đèn sáng trắng, tiếng máy đều đều, tôi làm như một cái máy khác. Mệt, nhưng không dám than. Mỗi giờ tăng ca là thêm một ít tiền, thêm một chút yên tâm. Tôi tự nhủ, chỉ cần vượt qua giai đoạn này, mọi thứ sẽ dần quen.
Một hôm, anh gọi tôi lên văn phòng. Anh nói thư ký xin nghỉ phép vì việc gia đình, không có ai nhập báo cáo. Anh nhờ tôi làm giúp, bảo sẽ trả thêm lương. Tôi ngần ngại một chút rồi cũng nhận. Công việc không khó, chỉ cần cẩn thận và kiên nhẫn.

Từ đó, mỗi ngày tôi ở lại đến chín giờ tối. Văn phòng lúc ấy vắng người, chỉ còn tôi với màn hình máy tính sáng lạnh. Anh thường về muộn, có khi đứng sau lưng tôi xem, xem tôi có khúc mắc chỗ nào cần hỏi. Mỗi lần xong việc, anh lại đưa tôi một chiếc phong bì mỏng bảo là tiền thưởng.
Số tiền tuy không lớn, nhưng với tôi thì lại rất cần. Nó đủ để tôi mua thuốc cho chồng, mua sữa cho con, và gánh nặng sẽ nhẹ hơn một chút. Tôi bắt đầu quen với nhịp sống đó, quen với việc về nhà muộn khi con nhỏ đã bắt đầu díp mắt đòi đi ngủ.
Anh bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Không còn chỉ là công việc. Anh kể về cuộc sống, về việc đã bỏ vợ, về những ngày về nhà không có ai chờ. Giọng anh không bi lụy, nhưng có cái gì đó trống trải. Tôi nghe, lúc đầu chỉ là nghe vì lịch sự, sau lại thấy mình có chút cảm thông.
Có những lúc, tôi quên mất mình đang ở đâu. Tôi thấy anh không còn là sếp, mà là một người đàn ông cô đơn. Và tôi, không biết từ khi nào, cũng thấy mình cô đơn, dù trong nhà vẫn có chồng, có con.
Rồi một buổi tối, mọi thứ thay đổi. Anh bước vào phòng với mùi rượu. Anh không nói nhiều, chỉ đứng gần hơn mọi khi. Tôi chưa kịp hiểu thì anh đã ôm lấy tôi. Tôi không phản kháng. Có lẽ vì bất ngờ, hoặc cũng có thể vì tôi đã quen với sự gần gũi ấy từ trước.
Chuyện xảy ra như một điều đã được báo trước. Không ai nói ra, nhưng cũng không ai dừng lại. Ngay trong văn phòng ấy, giữa những tập tài liệu và màn hình còn sáng, tôi đã bước qua một ranh giới mà trước đó tôi luôn nghĩ mình sẽ không bao giờ chạm tới.
Buổi trưa hôm sau, anh gọi tôi vào phòng. Không còn mùi rượu, không còn sự lúng túng. Anh đặt lên bàn một chiếc phong bì, nói ngắn gọn: “Cái này… coi như anh bù cho em.” Giọng anh bình thản, như đang xử lý một việc cần xử lý cho xong.
Tôi cầm phong bì, mở ra ngay trước mặt anh. Mười triệu đồng. Những tờ tiền mới, phẳng phiu, xếp ngay ngắn. Không một lời giải thích, không một chút do dự. Mọi thứ rõ ràng đến mức không cần nói thêm điều gì.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra: Không phải quan tâm, không phải yếu lòng, không phải hai con người cô đơn tìm đến nhau mà đơn giản chỉ là một giao dịch.
Tôi đứng đó, bỗng thấy căn phòng này xa lạ. Những tập tài liệu, cái màn hình sáng, chiếc ghế tôi vẫn ngồi mỗi tối… tất cả vẫn vậy, chỉ có tôi là khác. Tôi không còn là người phụ nữ đang cố gắng vì gia đình. Tôi giống như một món hàng vừa được định giá xong.
Anh nói thêm gì đó, tôi không còn nghe rõ. Có thể là xin lỗi. Có thể là giải thích. Nhưng những lời ấy lúc này trở nên nhẹ bẫng. Vì cái phong bì kia đã nói thay tất cả.
Tôi bước ra khỏi phòng, tay vẫn cầm chặt số tiền ấy. Lạ thay, thứ mà tôi từng nghĩ sẽ giúp mình nhẹ lòng hơn, giờ lại nặng trĩu. Mỗi bước chân như dẫm lên chính sự tự trọng của mình.
Tối hôm đó, tôi về nhà muộn hơn thường lệ. Chồng tôi vẫn ngồi ở góc giường, cặm cụi xếp mấy bộ quần áo cũ. Anh ngẩng lên hỏi tôi có mệt không? Con tôi chạy ra ôm chân mẹ, cười hồn nhiên như chưa từng có điều gì trên đời này có thể làm nó buồn.
Tôi nhìn chồng, con, rồi nhìn lại mình, nỗi hổ thẹn trào dâng như sóng dữ. Tôi biết mình đã đánh đổi điều gì. Và tệ hơn, tôi biết cái giá của nó… chỉ là 10 triệu đồng, nằm gọn trong một chiếc phong bì mỏng.
Tôi từng nghĩ mình làm tất cả vì gia đình. Nhưng nếu là vì gia đình, thì sao lúc này tôi lại không dám nhìn thẳng vào chồng mình? Sao tôi lại thấy bản thân mình rẻ rúng đến vậy?
Đêm đó, tôi không ngủ. Chiếc phong bì vẫn nằm trong túi, như một thứ bằng chứng không thể chối bỏ. Và tôi biết, từ bây giờ, tôi không thể nào có thể đàng hoàng nhìn thẳng vào mắt chồng mình được nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























