Tôi đang rơi vào tình huống mà nếu kể ra, chắc nhiều người sẽ nói đó là cái giá phải trả cho việc yêu người cũ của bạn thân. Nhưng thật lòng, tôi chưa từng nghĩ mọi chuyện lại đi xa và đau đớn như thế này.
Tôi quen anh ấy từ 9 năm trước, khi ấy anh trên tôi một khóa, hẹn hò với bạn thân thời đại học của tôi. Ngày đó, trong mắt tôi, anh là mẫu đàn ông cuốn hút, đẹp trai, nói chuyện duyên dáng, ga lăng lại có óc hài hước.
Tôi thừa nhận mình từng có thiện cảm với anh ấy, nhưng vì anh là người yêu của bạn nên tôi luôn giữ khoảng cách. Tôi chỉ đứng ngoài nhìn chuyện tình của họ, ngưỡng mộ vì nghĩ hai người rất đẹp đôi.
Sau khoảng 1 năm rưỡi hẹn hò, anh và bạn tôi chia tay. Bạn tôi đau khổ, sụt cân thấy rõ, nhiều đêm gọi cho tôi chỉ để khóc. Tôi cũng động viên, đưa bạn ra ngoài ăn uống, tụ tập cùng mọi người cho khuây khỏa tâm trạng. Giai đoạn này là lúc tôi làm khóa luận tốt nghiệp, nên tôi cũng không có tâm trí để hỏi rõ nguyên nhân bạn chia tay. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là họ hết duyên.

Một lần uống say, tôi đã qua đêm cùng người yêu cũ của bạn thân (Ảnh minh họa: Pinterest).
Cho đến 3 năm trước, tôi tình cờ gặp lại anh trong một quán bar vào đúng hôm tôi đi một mình. Lúc này, tôi vừa nghỉ việc ở công ty, chới với trong cuộc sống nên rất tâm trạng.
Vừa gặp, anh ấy nhận ra tôi ngay, còn chủ động kéo ghế ngồi cạnh, hỏi han sau nhiều năm không gặp. Anh khen tôi vẫn trẻ và ngày càng xinh đẹp. Chúng tôi nói đủ thứ chuyện, từ công việc đến cuộc sống. Uống vài ly với nhau rồi không hiểu "trời xui đất khiến" thế nào chúng tôi cứ ngồi mãi không chịu về. Đêm đó, tôi đã lên giường với anh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy trong căn phòng lạ, nhìn anh ngủ bên cạnh, tôi hoảng hốt và xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Tôi nằm im trên giường mà đầu óc quay cuồng. Tôi nhớ lại cuộc gặp ở quán bar, tôi giận chính mình quá dễ dãi.
Khi anh tỉnh dậy, thấy tôi đã thức, anh ôm tôi từ phía sau, hỏi tôi có đói không, rồi đi mua đồ ăn sáng. Cách anh bình thản, dịu dàng khiến tôi càng bối rối hơn cả. Tôi ra về với tâm trạng nửa muốn quên sạch, nửa chờ anh nhắn tin.
Và đúng là anh nhắn tin cho tôi thật. Từ đó, chúng tôi bắt đầu qua lại. Ban đầu tôi luôn tự nhắc nhở mình rằng tôi và anh đến với nhau quá nhanh, nên tôi cố giữ lý trí, cố tỏ ra dửng dưng. Nhưng anh rất kiên nhẫn "cưa đổ" tôi. Sự quan tâm và chân thành từ anh khiến tôi xiêu lòng. Tôi đã yêu anh chứ không chỉ là một phút rung động hay một sự cố vì say xỉn.
Đối với tôi, anh là mẫu bạn trai tuyệt vời. Anh nhớ những điều nhỏ nhặt tôi nói, thường hành động thay vì hứa hẹn. Có những ngày tôi stress công việc, anh lái xe đưa tôi đi vòng vòng chỉ để nghe tôi than thở. Anh cũng có nhiều mối quan hệ, giúp tôi xin được công việc khác tốt hơn.
Càng yêu, tôi càng sống trong mâu thuẫn. Mỗi khi vui bên anh, tôi lại nhớ đến bạn thân năm xưa và thấy mình có lỗi. Hình ảnh cô ấy tiều tụy, sụt cân khi chia tay cứ hiện lên trong tâm trí tôi. Khi nói điều này với anh, anh bảo tôi nghĩ nhiều, nói rằng anh và cô ấy chia tay từ lâu, rằng ai cũng có quyền hạnh phúc và nghĩ cho tương lai.
Chúng tôi hẹn hò trong bí mật suốt thời gian dài. Một phần vì tôi thuộc kiểu người chỉ công khai khi đã chắc chắn kết hôn. Một phần vì tôi ngại đối diện với nhóm bạn cũ thời đại học.
Sau 3 năm kín tiếng, tôi quyết định đã đến lúc công khai chuyện tình trên mạng xã hội. Nhưng không ngờ, mọi thứ không hề như tôi tưởng. Một người bạn cùng lớp đại học nhắn tin cho tôi, hỏi vài câu vu vơ, rồi hỏi tôi đã chắc chắn về quyết định kết hôn hay chưa. Tôi còn tưởng bạn trêu. Rồi cô ấy gửi cho tôi một đoạn tin nhắn dài kể lý do thật sự năm xưa anh và bạn thân tôi chia tay.
Tôi đọc đến đâu lạnh người đến đó. Để xác thực, người bạn cũng chụp màn hình tin nhắn cách đây 8 năm với bạn thân tôi. Hóa ra anh từng lăng nhăng nhiều lần. Tệ hơn, anh từng ép bạn tôi bỏ thai rồi phủi bỏ trách nhiệm. Hai người chia tay trong dằn vặt, thù hận nhau.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc ấy. Tay cầm điện thoại mà run đến mức suýt đánh rơi. Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn vài lần, mong rằng mình hiểu sai. Không thể nào người đàn ông mà mình từng ngưỡng mộ, bây giờ thành chồng sắp cưới của mình, lại là người như vậy.
Tôi lập tức vào trang cá nhân của cô bạn thân thì thấy mình đã bị hủy kết bạn. Không một lời trách móc. Không một câu chất vấn. Chỉ là sự im lặng đến lạnh lùng của bạn. Chính điều đó khiến tôi rất đau lòng. Tôi hiểu rằng có lẽ trong mắt bạn, tôi là người phản bội khi sắp cưới chính kẻ từng khiến cô ấy tổn thương sâu sắc.
Còn tôi thì như rơi xuống vực. Thời gian qua anh đối xử với tôi rất tốt, chưa từng để tôi nghi ngờ hay mất cảm giác an toàn. Nhưng quá khứ cũng là thật. Khi tôi chất vấn, anh thừa nhận nhưng cho rằng tuổi trẻ ai cũng có sai lầm, lúc đó anh chưa đủ sự trưởng thành để chịu trách nhiệm về cái thai. Anh an ủi tôi, cho rằng quá khứ đã khép lại và bảo tôi không nên bận tâm những lời bán tán ngoài kia.
Tôi đang rất mệt mỏi. Tôi không biết người đàn ông hiện tại là phiên bản đã thay đổi, hay chỉ là lớp vỏ khéo léo hơn của con người cũ.
Tôi càng không biết nếu cưới anh, liệu một ngày nào đó tôi có trở thành phiên bản thứ hai của bạn mình hay không? Bây giờ tôi đứng giữa hai lựa chọn: Tiếp tục với lễ cưới, hay dừng lại trước khi quá muộn. Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























