Cô ấy bắt đầu dậy từ 5 giờ sáng. Ngày nào cũng vậy, chuông báo thức chưa kịp reo lần thứ 2 là vợ tôi đã bật dậy, mặc đồ thể thao, buộc tóc gọn gàng rồi đi ra ngoài. Lúc đầu, tôi còn nghĩ vợ chăm sóc sức khỏe là tốt, nhưng rồi mọi thứ không dừng lại ở đó.
Cô ấy đi tập thể dục, rồi tham gia dân vũ, rồi lại thêm yoga, rồi thêm cả nhóm “phụ nữ hiện đại sống tích cực”. Mỗi buổi sáng của vợ tôi kéo dài đến gần 9 giờ mới về. Khi tôi tỉnh dậy, căn nhà đã trống trơn. Nhiều hôm tôi bận đi làm sớm, con tôi mới học lớp 1 đã phải tự mặc đồng phục, tự ăn qua loa cái bánh mì rồi đến trường.

Vợ tôi thường xuyên khoe dáng trên mạng xã hội nhưng lại luộm thuộm, bỏ bê gia đình khi về nhà (Ảnh minh họa: Knet).
Ngoài kia, vợ tôi xây dựng hình ảnh là một người phụ nữ hoàn hảo. Cô trang điểm nhẹ nhàng, tóc tai gọn gàng, quần áo lúc nào cũng chỉn chu. Tôi từng vô tình thấy ảnh cô ấy đăng trong một nhóm kín, nụ cười tươi, dáng đứng tự tin, phía dưới là hàng chục lời khen “chị đẹp quá”, “nhìn chị truyền năng lượng tích cực thật sự”.
Nhưng khi bước vào nhà, người phụ nữ đó dường như biến mất.
Vợ tôi thay đồ ngay lập tức, mặc một bộ quần áo cũ nhàu, tóc buộc vội. Điều đó vốn không phải vấn đề lớn, nếu như cô ấy vẫn giữ được sự chăm chút tối thiểu cho gia đình.
Tôi đi làm về, mở cửa ra là mùi ẩm mốc, mùi đồ ăn cũ. Con tôi ngồi trước tivi, ăn mì gói hoặc đồ ăn sẵn.
Có hôm tôi hỏi vợ, giọng đã cố giữ bình tĩnh: “Sao em không nấu cơm?”. Vợi tôi trả lời cô ấy bận, cô mệt và bảo tôi có thể tự lo hoặc gọi đồ ăn.
Tôi không phải kiểu đàn ông gia trưởng, cũng không nghĩ việc nhà là của riêng phụ nữ. Tôi vẫn nấu ăn, vẫn dọn dẹp khi có thể. Nhưng điều khiến tôi khó chịu là cảm giác mình đang phải “gánh thay” phần trách nhiệm mà vợ đã buông bỏ, trong khi cô ấy lại dành hết năng lượng cho những thứ bên ngoài.
Đáng nói là vợ tôi làm công việc bán hàng online, mỗi tháng chỉ kiếm được khoảng 5 triệu đồng. Tôi là người đi làm và lo kinh tế, chi trả cho mọi sinh hoạt của gia đình.
Đỉnh điểm là một buổi tối cách đây không lâu. Hôm đó tôi tan làm sớm, về nhà lúc gần 6h tối. Nhà vẫn như mọi hôm, bừa bộn và im lìm. Tôi gọi điện cho vợ thì cô ấy nói đang giao lưu với hội chị em, bảo tôi tự ăn trước.
Tôi nhìn quanh căn nhà, nhìn đứa con đang ngồi ôm điện thoại, tự nhiên thấy một sự trống rỗng đến khó tả.
Khoảng 10h tối, vợ tôi về. Cô ấy bước vào nhà với bộ váy đẹp, trang điểm kỹ, tay cầm một túi đồ ăn vặt. Vợ tôi vẫn còn cười, vẫn còn nói chuyện qua điện thoại với ai đó, giọng vui vẻ mà lâu rồi tôi không còn nghe thấy khi cô ấy nói với tôi.
Tôi không kiềm chế được nữa. Tôi hỏi thẳng, rằng rốt cuộc gia đình này còn ý nghĩa gì? Vợ tôi im lặng một lúc rồi đáp lại bằng một câu khiến tôi chết lặng, cô nói rằng cô đã hy sinh đủ rồi, giờ cô muốn sống cho bản thân.
Tôi không phủ nhận việc phụ nữ cần có cuộc sống riêng, cần được chăm sóc bản thân nhưng nếu cái gọi là sống cho mình đồng nghĩa với việc bỏ bê chồng con, thì liệu có còn là cân bằng?
Những ngày sau đó, chúng tôi gần như không nói chuyện. Vợ tôi vẫn giữ thói quen dậy sớm, đi tập, đi giao lưu. Tôi thì đi làm, về nhà, lo cho con, dọn dẹp những thứ còn dang dở.
Có lần tôi vô tình đọc được một đoạn chia sẻ của cô trên mạng xã hội. Cô viết rằng phụ nữ chỉ thật sự hạnh phúc khi biết yêu bản thân, đừng để mình bị “giam cầm” trong bếp núc và gia đình.
Tôi không biết mình có phải là người “giam cầm” vợ hay không, trước đây vợ tôi là người chăm lo từng bữa ăn, từng chiếc áo cho con, từng góc nhỏ trong nhà.
Còn bây giờ, vợ tôi đã chọn một cách sống khác, không còn chỗ cho tôi và con.
Tôi đã từng nghĩ đến việc nói chuyện nghiêm túc, thậm chí là đưa ra lựa chọn rõ ràng nhưng mỗi lần nhìn con, tôi lại chùn lại. Tôi không muốn con lớn lên trong một gia đình tan vỡ.
Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, liệu có khác gì một gia đình chỉ tồn tại trên danh nghĩa?
Có lẽ điều khiến tôi buồn nhất không phải là những bữa cơm nguội lạnh, hay căn nhà bừa bộn mà là cảm giác người phụ nữ từng cùng tôi xây dựng tổ ấm này, giờ lại lựa chọn cách sống hoàn toàn khác.
Trong một cuộc hôn nhân, ranh giới giữa “sống cho bản thân” và “bỏ bê gia đình” thật sự rất mong manh. Tôi quá chán với người vợ hào nhoáng bên ngoài, mải mê với những cuộc gặp gỡ mà quên đi gia đình rồi! Liệu tôi có quá ích kỷ khi mong vợ dành thời gian cho gia đình? Hay là cô ấy đang đi quá xa trong hành trình “yêu bản thân”?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























