Tháng trước, tôi phát hiện mình có thai, chuyện cưới xin nhanh chóng được bàn tới. Tôi đã nghĩ mình đang đi trên một con đường thẳng. Nhưng hóa ra, có những đoạn đường nhìn thẳng mà lại dẫn xuống vực.
Hôm ấy, tôi chỉ định xem giờ trên điện thoại anh. Nhưng rồi một tin nhắn bật lên, nội dung lạ. Tôi tò mò mở ra, và từ đó, tôi không còn là tôi của trước đó nữa. Những app cờ bạc, những khoản vay, những con số nợ chồng chéo hiện ra rõ ràng.

Mặc dù bạn trai hứa sẽ thay đổi, tôi vẫn khó chấp nhận một người chồng cờ bạc (Ảnh minh họa: Freepik).
Tôi hỏi anh. Ban đầu anh chối, rồi khi không chối được, anh im lặng. Cái im lặng ấy còn đáng sợ hơn mọi lời biện minh. Tôi nhìn người đàn ông mình đã yêu 4 năm mà thấy như người xa lạ. Một phần đời của anh, tôi chưa từng biết.
Rồi tôi biết thêm một chuyện. Bố mẹ anh vừa trả cho anh 2 tỉ tiền nợ cờ bạc. Hai tỉ, một con số khiến tôi lạnh người. Cờ bạc không phải chuyện nhỏ. Nó giống như một vũng lầy. Một khi anh đã đặt chân vào đó, càng giãy dụa sẽ càng lún sâu. Tôi không dám đặt cược đời mình vào một người đàn ông như vậy. Tôi nghĩ đến chuyện chia tay.
Nhưng Cường không buông. Anh đến nhà tôi, vừa van xin vừa hứa hẹn. Anh nói anh sẽ bỏ cờ bạc, anh sẽ thay đổi. Anh nhắc lại 4 năm yêu đương, về đứa bé vừa hình thành trong bụng và dứt khoát rằng nếu tôi bỏ rơi anh, anh cũng không cần sống nữa.
Những lời anh nói khiến tôi mềm lòng và sợ. Nhưng điều khiến tôi khó xử nhất lại đến từ chính gia đình anh. Mẹ anh tìm gặp tôi, nói chuyện rất nhỏ nhẹ. Bà bảo Cường đã biết sai, đã tu chí. Tôi quyết định thế nào thì cũng phải nghĩ tới con. Bà còn nói một câu khiến tôi không biết nên hiểu thế nào: “Nó có chơi bời gì thì cũng có bố mẹ lo”.
Câu nói ấy như một sự đảm bảo, nhưng càng khiến tôi khiếp sợ. Một người không phải chịu hậu quả cho hành động của mình thì làm sao mà thay đổi? Hay chỉ là tạm dừng để rồi lại tiếp tục, vì phía sau luôn có người gánh thay.
Bố mẹ tôi cũng bị thuyết phục. Họ nhìn vào gia đình anh, vào điều kiện kinh tế của bố mẹ Cường. Họ bảo tôi đừng quá khắt khe. Nếu chồng tôi ăn chơi, đã có bố mẹ chồng gánh. Còn nếu tôi không cưới, cái thai phải làm thế nào?
Tôi bắt đầu bị kẹt giữa 2 phía. Một bên là những gì tôi nhìn thấy, những nguy cơ rất thật. Một bên là lời khuyên, là áp lực từ gia đình. Họ không hiểu nỗi sợ của tôi, hoặc có hiểu nhưng không coi đó là quan trọng.
Cường vẫn đến. Anh vẫn nói sẽ thay đổi. Ánh mắt anh có lúc rất thật, rất tha thiết. Có những khoảnh khắc, tôi muốn tin. Nhưng rồi tôi lại nhớ đến những con số, những lần anh giấu giếm. Niềm tin một khi đã vỡ, không dễ gì ghép lại.
Tôi tự hỏi, nếu cưới, tôi sẽ sống thế nào? Một người chồng có thể vay nợ bất cứ lúc nào, một cuộc sống luôn nơm nớp lo sợ. Tôi không sợ nghèo, nhưng tôi sợ sự bất ổn, sợ một ngày phải bán nhà trả nợ cho những cuộc chơi vô nghĩa.
Chính điều đó khiến tôi phân vân. Tôi không biết có nên tin vào những lời hứa, hay là nên tin vào nỗi sợ của chính mình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























