Tôi năm nay 33 tuổi, có chồng và một cô con gái 5 tuổi. Chồng tôi không đẹp trai, không kiếm được nhiều tiền. Nhưng anh là kiểu người đàn ông tử tế, đàng hoàng và dịu dàng.
Chính vì những ưu điểm ấy, nên tôi dù ngoại hình được mệnh danh “đẹp như hoa hậu”, lúc nào cũng có rất nhiều chàng trai săn đón, lại nhất quyết lấy anh, một chàng trai quá đỗi bình thường về mọi thứ.
Tôi có một cô bạn thân. Cô ấy nhan sắc bình thường, cá tính mạnh mẽ. Hình như đàn ông cũng rất dễ bị hấp dẫn bởi những cô gái có cá tính mạnh mẽ nên cô ấy có rất nhiều người theo đuổi.
Yêu rồi chia tay, không biết đã trải qua bao nhiêu cuộc tình nhưng không có cuộc tình nào khiến cô ấy quá đau khổ. Ở tuổi ngoài 30, Linh vẫn chưa tìm được bến dừng. Cô ấy từng nói với tôi: “Khi nào gặp được một người đàn ông hiền lành, tử tế, ấm áp như chồng cậu, tớ sẽ chốt đơn luôn”.

Tôi bị 2 người mình tin tuởng nhất phản bội (/Ảnh minh họa: iStock).
Tôi và Linh không chỉ là bạn, còn coi nhau như chị em. Hồi tôi mang thai rồi sinh nở, chồng tôi bận việc, chủ yếu là cô ấy chở tôi đi khám thai, chăm sóc tôi ở viện ngày sinh vì mẹ ở quê chưa kịp lên. Con gái tôi gọi cô ấy là “mẹ Linh” và luôn khoe với mọi người con có tới 2 người mẹ.
Những dịp lễ, Tết, sinh nhật hay ngày nghỉ, tôi vẫn thường rủ Linh tới nhà bày biện nấu nướng. Chỉ cần một tin nhắn, cô ấy đến ngay không ngần ngại. Từ bao giờ, Linh giống như người nhà, thân thiết với cả chồng tôi.
Người ta vốn chỉ đề phòng kẻ thù, không ai đề phòng người thân. Cho đến một đêm khuya, tôi đang lơ mơ ngủ thì bỗng nghe tiếng từ đâu vọng lại. Tôi mở mắt, nhìn bên cạnh không thấy chồng đâu. Rõ ràng, tiếng tôi vừa nghe là tiếng của anh ấy.
Tôi rời khỏi giường, lần cầu thang lên tầng 2, tiếng chồng tôi càng lúc càng rõ dần: “Anh nói lại, cái thai này không thể giữ. Còn nếu em nhất định muốn sinh ra, anh chỉ còn cách mặc kệ em”.
“Anh đang nói cái thai nào thế?”, tôi hỏi anh mà như tự hỏi chính mình. Chồng tôi quay lại. Trong ánh sáng của chiếc đèn bàn hắt lên, tôi nhìn rõ vẻ thảng thốt trên mặt anh: “Em đã nghe thấy những gì rồi?”. Tôi hỏi dò, vẫn hi vọng anh ấy đang nói chuyện của ai đó: “Anh làm người khác có con à?”.
Một sự im lặng bao trùm, nó khiến tôi sợ. Bởi câu hỏi đó đâu khó để trả lời. Nếu khó, thì vì đó là sự thật. Vừa nghĩ tới đó, tôi lập tức lao đến cào cấu người anh: “Anh nói mau, có phải thế không?”.
Chồng tôi ngoại tình, nhưng sự thật còn tồi tệ hơn cả như thế. Bởi người anh ấy qua lại, chính là Linh, cô bạn thân của tôi. Một bên là người chồng tôi hết mực yêu thương, một bên là cô bạn thân như chị em gái. Làm sao họ có thể làm vậy với tôi?
Chồng tôi nói, đó chẳng qua chỉ là phút yếu lòng. Cả hai người họ đã biết sai, đã quyết định dừng lại rồi. Chỉ là không ngờ, Linh mới phát hiện có thai và cô ấy muốn sinh đứa bé.
Tôi sốc đến nỗi không khóc nổi. Một đêm dài như hàng vạn năm trôi qua.
Sáng hôm sau, Linh đến. Hẳn là chồng tôi đã kịp báo với cô rồi. Bình thường, cô ấy không bao giờ ra khỏi nhà mà không trang điểm. Nhưng hôm nay, trông cô ấy phờ phạc, tiều tụy như thể người bị phản bội là cô ấy chứ không phải tôi.
Linh ngồi bệt xuống sàn nhà, nắm lấy tay tôi, òa khóc: “Xin lỗi cậu. Mình biết mình sai, anh ấy cũng không muốn dây dưa dối lừa cậu. Bọn mình đã quyết dừng lại rồi, nhưng đứa bé bất ngờ xuất hiện.
Mình đã từng bỏ thai rất nhiều lần trước đó. Bác sĩ cảnh báo, nếu mình còn tiếp tục phá thai, tương lai khó có khả năng làm mẹ nữa. Cả đời này cậu không tha thứ cho mình cũng được, nhưng mình phải sinh đứa con này”.
Tôi ngồi đó, lặng đi giữa tiếng khóc. Chồng tôi cũng im lặng, thuốc lá liên tục đỏ trên môi. Những phân trần, van xin, hứa hẹn, anh đã nói suốt đêm qua rồi. Giờ phút này chắc cũng chẳng còn lời nào để nói nữa.
Chẳng phải họ thích nhau sao? Chẳng phải họ đã bất chấp nghĩa vợ chồng, bất chấp tình bạn, bất chấp đạo lý mà ngã vào lòng nhau sao? Vậy thì bây giờ, tôi tác thành cho họ.
Sau này, khi đã ly hôn rồi, nhiều người vẫn nói tôi tôi vội vàng quá, làm vậy là nhẹ nhàng cho họ quá. Nhưng đau thì cũng đau rồi, việc tôi có thể làm là dứt khoát cắt bỏ đi như cắt bỏ một khối u ác tính trong người mình, càng chần chừ chỉ càng đau đớn.
Cũng không hiểu, sao trước đây thì lén lút vụng trộm, sau này có cơ hội rồi, 2 người họ lại không đến với nhau. Nhưng tôi cũng không quan tâm, vì họ không còn liên quan đến tôi nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























