Người ta thường nói, phụ nữ đến một độ tuổi nhất định sẽ mong có một mái ấm, một người chồng tử tế và những đứa trẻ bi bô trong căn nhà nhỏ. Tôi cũng từng nghĩ đơn giản như thế. Nhưng khi đứng trước cánh cửa hôn nhân, tôi lại mang theo một bí mật lớn, có thể khiến tất cả sụp đổ.
Tôi và anh quen nhau cách đây gần năm. Anh không phải kiểu người quá hào nhoáng, nhưng đủ ấm áp để khiến tôi thấy yên lòng. Một người đàn ông điềm đạm, chăm chỉ và đặc biệt… rất yêu trẻ con.

Tôi đã có quá khứ tồi tệ nên phải trả giá đắt cho hiện tại (Ảnh minh họa: Knet).
Ngay từ những ngày đầu quen nhau, tôi đã nhận ra điều đó. Anh có thể dừng xe giữa đường chỉ để bế giúp một đứa bé đang khóc, có thể kiên nhẫn chơi cả buổi với cháu của bạn bè, và mỗi lần nhìn thấy trẻ nhỏ, ánh mắt anh luôn dịu dàng một cách rất tự nhiên.
Tôi khi đó đã cười, một nụ cười chua xót bởi vì tôi biết, mình không thể cho anh điều anh mong muốn nhất. Tôi chưa từng kể với anh về quá khứ của mình.
Khi đó, tôi là sinh viên năm thứ 2. Tôi yêu một người và ngây thơ tin rằng đó là mãi mãi. Khi phát hiện mình mang thai, tôi đã hoảng loạn. Người đàn ông kia không đủ trách nhiệm, còn tôi thì quá sợ hãi trước tương lai mịt mờ.
Tôi đã chọn cách mà đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, lòng tôi vẫn đau như bị xé. Tôi đã bỏ cái thai, tôi không đủ dũng cảm để giữ.
Sau lần đó, tôi gặp biến chứng. Ban đầu chỉ là những cơn đau âm ỉ, rồi kéo dài thành bệnh. Tôi đã đi khám nhiều nơi, cho đến khi bác sĩ nói với tôi một câu mà cả đời này tôi không thể quên: Khả năng làm mẹ của tôi gần như không còn.
Tôi đã ngồi lặng rất lâu trong phòng khám hôm đó. Tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh như bị bóp nghẹt. Tôi khi ấy mới ngoài 20, còn chưa kịp hiểu thế nào là trách nhiệm, thì đã phải trả giá cho một quyết định của mình.
Từ đó, tôi tự nhủ sẽ không yêu ai nghiêm túc nữa. Tôi sợ nếu ai đó bước vào cuộc đời mình, rồi lại phải rời đi.
Nhưng rồi tôi gặp anh.
Anh đến nhẹ nhàng nhưng đủ kiên trì để kéo tôi ra khỏi lớp vỏ bọc mà tôi đã dựng lên suốt nhiều năm. Anh chưa từng hỏi về quá khứ của tôi quá sâu. Anh chỉ nói rằng, hiện tại và tương lai mới là điều quan trọng.
Tôi đã muốn nói sự thật với anh rất nhiều lần nhưng mỗi lần định mở lời, tôi lại nhìn thấy ánh mắt anh khi nói về trẻ con, về gia đình, về những dự định rất đỗi bình thường mà với tôi lại là điều không thể.
Tôi đã im lặng. Sự im lặng kéo dài đến tận khi chúng tôi chuẩn bị cưới. Hai bên gia đình đã gặp gỡ, thiệp cưới đã được in, nhà cửa đang sửa sang.
Càng gần ngày cưới, tôi càng thấy mình như đang sống trong một chiếc lồng kính.
Bên ngoài là hạnh phúc mà ai cũng nhìn thấy nhưng bên trong là nỗi sợ mà chỉ mình tôi biết.
Có những đêm, tôi nằm bên cạnh anh mà không ngủ được. Anh vẫn nói về việc sau này sẽ có con trai hay con gái, sẽ đặt tên là gì, sẽ dạy con như thế nào. Tôi chỉ biết quay mặt đi, giả vờ đã ngủ, để nước mắt lặng lẽ thấm vào gối.
Tôi cảm thấy mình có lỗi vì đã không nói thật. Tôi cũng có lỗi vì đã ích kỷ giữ anh lại bên mình, dù biết anh xứng đáng có một gia đình trọn vẹn hơn.
Nhưng tôi cũng không đủ dũng cảm để buông bỏ. Tôi tìm mọi cách để che giấu sự thật. Thậm chí, tôi còn lên kế hoạch giả vờ mang thai, sau đó bị sảy để hợp thức hóa việc mình khó có con.
Cho đến một ngày, mọi chuyện rẽ theo một hướng hoàn toàn khác.
Người yêu đưa cho tôi một tập giấy, đó là kết quả khám sức khỏe tiền hôn nhân của anh. Anh nói rằng anh vừa đi kiểm tra, vì muốn mọi thứ rõ ràng trước khi cưới.
Bác sĩ kết luận rằng khả năng sinh con của anh rất thấp. Tôi đã nhìn anh rất lâu, không biết phải phản ứng như thế nào.
Anh buồn, ánh mắt không giấu được sự hụt hẫng. Anh nói rằng có lẽ ông trời đang thử thách anh, nhưng anh vẫn tin mọi chuyện sẽ có cách. Tôi không biết lúc đó mình nên thấy nhẹ nhõm hay đau đớn.
Anh hỏi tôi rằng, tôi có muốn lấy một người như anh nữa không? Khi đó, tôi như mở cờ trong bụng, tôi nghĩ rằng ông trời đã cho tôi một sự may mắn lớn. Tôi sẽ không còn phải áp lực về chuyện có con nữa.
Nhưng càng đến gần ngày cưới, tôi càng thấy mình xấu hổ và nhục nhã trước sự chân thành của anh.
Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi đã quyết định chia tay anh, cho dù có thể bí mật của tôi cả đời này anh sẽ không thể biết. Nhưng tôi không thể sống được với mặc cảm về những toan tính, mưu kế của chính mình. Anh xứng đáng với một người chân thành, tử tế hơn tôi…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























