Mới đây, mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại khoảnh khắc 2 lao động Việt vội vã trở về từ nước ngoài khi hay tin mẹ nguy kịch. Hình ảnh hai chị em bật khóc nức nở trên xe, giữa hành trình gấp gáp về quê, đã khiến nhiều người không khỏi nghẹn lòng.
Lao động xa xứ vội về nhà khi mẹ nguy kịch khiến tài xế rơi nước mắt (Clip: Nhân vật cung cấp).
Trong đoạn video, hai vị khách là chị em ruột vừa rời Sân bay Nội Bài (TP Hà Nội) đã liên tục gọi điện về nhà. Giọng nói run rẩy, đứt quãng, xen lẫn hoảng loạn khi họ nhận được tin mẹ, người đang chạy thận giai đoạn cuối, rơi vào tình trạng nguy kịch. Cả hai gần như suy sụp, không kìm được nước mắt. Không gian trong xe trở nên nặng nề khi quãng đường về nhà còn cách khoảng 50km.
"Mẹ ơi chờ con, còn 50km nữa thôi", câu nói của hai vị khách cùng sự kích động, sợ hãi khiến tài xế cũng nóng lòng.
Người cầm lái trong chuyến xe đặc biệt ấy là anh Vũ Hồng Quân (32 tuổi, quê Hưng Yên), tài xế công nghệ tại Hà Nội. Gắn bó với nghề gần 2 năm, anh cho biết đây là lần đầu tiên anh chứng kiến một tình huống khiến bản thân không thể giữ được bình tĩnh.
“Lúc đó tôi chỉ nghĩ phải chạy nhanh nhất có thể, chỉ sợ họ không kịp gặp mẹ lần cuối”, anh kể.
Kết thúc hành trình, nhờ tay lái của nam tài xế, hai chị em trong clip may mắn vẫn kịp trở về để gặp mẹ.
Điều khiến người tài xế vốn quen với những chuyến xe đêm trở nên lặng đi không chỉ là câu chuyện của hai vị khách, mà còn bởi sự đồng cảm với chính hoàn cảnh của mình. Mẹ anh cũng đang chạy thận giai đoạn cuối, trong khi các anh chị em trong gia đình đều đi làm ăn xa nhiều năm.
“Tôi cứ nghĩ mình khá cứng rắn. Nhưng lúc đó, nghe câu chuyện của họ, nước mắt tự nhiên trào ra lúc nào không hay”, anh chia sẻ.
Phía sau tay lái là cuộc mưu sinh đầy áp lực. Anh Quân thường bắt đầu ca làm từ khoảng 11h và kéo dài đến 6h hôm sau. Công việc chủ yếu diễn ra vào ban đêm, tiềm ẩn nhiều rủi ro, nhưng anh vẫn phải bám nghề vì đây là nguồn thu nhập chính của cả gia đình.
Với anh, mỗi ngày không ra đường đồng nghĩa với việc gia đình mất đi một khoản thu nhập cần thiết.
“Tôi không cho phép mình ốm. Nghỉ một ngày là cả nhà khó xoay xở”, anh bộc bạch.
Dù đối mặt với nhiều mệt mỏi và áp lực, người đàn ông 32 tuổi vẫn tiếp tục bám vô lăng như một lựa chọn gần như duy nhất.
“Phía sau tôi là cả một gia đình nên lúc nào cũng phải cố gắng. Tôi không có nhiều con đường khác”, anh chia sẻ.


























