Vợ chồng tôi cưới nhau được 4 năm, có một bé 3 tuổi. Cả hai đều có công việc ổn định, không áp lực tài chính. Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng về đêm, tôi lại thấy bất an.
Chúng tôi đã ngủ riêng gần 3 năm, từ khi tôi sinh con. Lý do ban đầu là chồng tôi ngáy rất to. Thời gian sau sinh, tôi gần như kiệt sức. Con thức đêm liên tục, còn chồng nằm bên cạnh ngủ say, tiếng ngáy át cả tiếng quạt. Có những hôm tôi phải bế con ra phòng khách ngồi đến gần sáng vì không thể ngủ được.
Thời điểm đó, tôi bị rối loạn tiền đình, chỉ cần đứng dậy nhanh là choáng váng. Ban ngày vẫn phải đi làm, tối về lại quay cuồng với con nhỏ. Có lúc tôi thật sự cảm thấy mình không chịu nổi nữa.
Tôi đề nghị chồng sang phòng bên ngủ để tôi có thể nghỉ ngơi, đồng thời tránh tiếng ngáy làm con giật mình thức giấc. Khi đó, tôi chỉ nghĩ đây là giải pháp tạm thời, nhưng rồi chuyện ngủ riêng kéo dài đến tận bây giờ.

Ngủ riêng 3 năm, vợ chồng dần mất đi sự kết nối (Ảnh: Pinterest).
Trong 3 năm qua, tôi cũng nhiều lần khuyên chồng đi khám vì tình trạng ngáy khi ngủ có thể là bệnh. Tôi cũng nói rõ là muốn hai vợ chồng quay lại ngủ chung để anh có thể phụ tôi chăm con ban đêm. Nhưng mỗi lần nhắc tới, anh đều tránh đi.
Có lần anh bảo “ai mà chẳng ngáy”, có lần thì im lặng làm lơ. Thậm chí có lúc anh tỏ ra khó chịu, khiến tôi có cảm giác như mình đang làm phiền. Dần dần, tôi không nhắc nữa, một phần vì sợ anh tự ái.
Từ chuyện ngủ riêng, nhiều thứ khác cũng thay đổi theo. Tôi ngủ với con, anh ngủ phòng bên, mỗi người một lịch sinh hoạt. Có hôm cả ngày chúng tôi chỉ nói với nhau vài câu như “ăn gì chưa”, “tối nay về trễ không”.
Anh hầu như không chủ động trong chuyện gần gũi vợ chồng. Những lần tôi gợi ý, anh thường tìm cách từ chối, khi thì bảo mệt, khi thì nói mai đi làm sớm, để hôm khác. Có lần tôi hỏi thẳng, anh chỉ nói “dạo này không có hứng” rồi lại ôm điện thoại.
Nhiều đêm tôi đang dỗ con ngủ vẫn nghe tiếng anh xem điện thoại ở phòng bên. Không phải anh không có thời gian, chỉ là anh không muốn gần tôi. Cảm giác đó thực sự không dễ chịu chút nào.
Việc ngủ riêng kéo dài, cộng với chuyện không còn gần gũi, khiến tôi thấy mình mới cưới 4 năm nhưng hôn nhân thì giống những cặp vợ chồng trung niên sống cho qua ngày.
Gần đây, có một chuyện khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Đến giờ ngủ, con tôi không cho ba vào phòng, nói: “Ba về phòng ngủ đi”. Câu nói của con khiến tôi chết lặng. Tôi hỏi chồng: “Anh có thấy vấn đề không? Em sợ con quen với việc ba mẹ ngủ riêng, rồi nghĩ đó là bình thường”.
Anh trả lời tỉnh bơ: “Anh thấy bình thường mà”. Tôi hỏi thêm: “Vợ chồng mình còn trẻ mà sống như vậy anh không thấy kỳ sao?”. Anh vẫn nói: “Có gì đâu?”.
Thái độ của anh khiến tôi ngỡ ngàng. Một người đàn ông đang tuổi sung sức lại xem chuyện ngủ riêng, hiếm khi gần gũi vợ, thậm chí bị con “đuổi” ra khỏi phòng là bình thường. Lúc đó tôi chợt nhận ra, không chỉ là do cơ thể, tâm lý của tôi thay đổi sau sinh, mà là chính anh cũng đang tránh né tôi.
Tôi không cần một cuộc hôn nhân lúc nào cũng phải lãng mạn. Nhưng tôi nghĩ, ít nhất vợ chồng cũng cần có sự kết nối: Ngủ chung, nói chuyện với nhau, cùng chia sẻ việc con cái. Còn hiện tại, những điều đó gần như không còn.
Cũng có lúc tôi nghi ngờ liệu anh có người khác không. Nhưng anh vẫn đi làm về nhà đúng giờ, ít giao du, tiền bạc vẫn đưa tôi giữ. Nhìn bên ngoài, mọi thứ vẫn ổn, chỉ là bên trong, tôi không còn cảm thấy đó là một cuộc hôn nhân đúng nghĩa.
Đến giờ, tôi vẫn chưa nói chuyện thẳng thắn với anh, một phần vì không biết bắt đầu từ đâu, phần khác vì sợ nói ra rồi cũng không thay đổi được gì. Nhưng nếu cứ như vậy, mọi thứ không biết sẽ đi về đâu.
Tôi chỉ không rõ, đây là giai đoạn mà cặp vợ chồng nào cũng trải qua, hay hôn nhân của tôi thực sự đang có vấn đề?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























