Nhiều ý kiến trái chiều
Những ngày cuối năm học, hình ảnh học sinh chuyền tay nhau ký tên lên áo đồng phục lại xuất hiện tại nhiều trường học. Trên những chiếc áo trắng quen thuộc là các dòng lưu bút, lời chúc hay hình vẽ ngộ nghĩnh của những học sinh cuối cấp. Nhiều lớp còn chuẩn bị riêng bút màu để cùng nhau “đánh dấu thanh xuân”.
Tuy nhiên, bên cạnh sự hào hứng, hoạt động này cũng làm dấy lên nhiều ý kiến trái chiều về ý nghĩa và tính cần thiết.

Học sinh ký tên lên áo để kỷ niệm (Ảnh: Hoài Nam).
Mới đây, mạng xã hội xuất hiện nhiều bài viết tranh luận về việc ký tên lên áo để kỷ niệm thời cuối cấp. Chủ đề tưởng chừng quen thuộc nhưng nhanh chóng thu hút nhiều bình luận trái chiều từ nhiều thế hệ học sinh.
Nhiều người cho rằng đây là một nét đẹp của tuổi học trò, là cách lưu giữ ký ức giản dị nhưng giàu cảm xúc. Ở chiều ngược lại, không ít ý kiến nhận định việc ký tên lên áo khá lãng phí, thậm chí mang tính phong trào khi nhiều chiếc áo sau đó bị cất xó hoặc bỏ đi.
Từng trải qua những hoạt động chia tay cuối cấp, chị Minh Anh (29 tuổi, TPHCM) cho biết hiện không còn giữ chiếc áo đầy chữ ký năm nào. Sau nhiều lần chuyển nhà, chiếc áo đã thất lạc từ lúc nào chị cũng không nhớ rõ.
“Ngày đó cả lớp đều ký nên tôi cũng làm theo. Nhưng sau khi tốt nghiệp, gần như chẳng ai mặc lại chiếc áo ấy nữa. Với tôi, kỷ niệm nằm ở những mối quan hệ còn được giữ gìn chứ không nằm ở một món đồ”, chị chia sẻ.

Ký tên lên áo là hoạt động quen thuộc đối với học sinh cuối cấp (Ảnh: Hoài Nam).
Theo chị Minh Anh, hiện nay học sinh có nhiều cách để lưu giữ ký ức như hình ảnh, video, nhật ký số hay mạng xã hội. Những dòng trạng thái, album ảnh lớp học hoặc video tổng kết cuối năm đều có thể lưu giữ lâu dài mà không cần đến một chiếc áo đầy chữ ký.
Ở chiều ngược lại, nhiều người vẫn xem chiếc áo ký tên là một phần ký ức khó có thể thay thế của tuổi học trò.
Chị Mỹ Khánh (26 tuổi, TPHCM) cho hay đến nay vẫn giữ chiếc áo dài trắng đã ngả màu từ thời cấp ba cùng chiếc áo đồng phục kín chữ ký từ những năm cấp hai. Những dòng mực xanh đỏ trên áo nay đã phai dần, nhưng mỗi lần lấy ra xem, chị vẫn nhớ rõ gương mặt của từng người bạn năm ấy.

Chiếc áo dài đầy chữ ký, lời chúc tốt đẹp của bạn bè cuối cấp khiến chị Khánh xúc động mỗi khi xem lại (Ảnh: NVCC).
“Hồi đó mạng xã hội chưa phát triển như bây giờ. Vì vậy, chiếc áo có chữ ký gần như là một trong số ít kỷ vật còn lại sau khi ra trường”, chị nhớ lại.
Vài năm trước, trong một buổi họp lớp, một người bạn bất ngờ nhắc lại câu chúc vui từng viết trên áo, khiến cả nhóm bật cười. Với chị Khánh, chính những chi tiết tưởng chừng nhỏ nhặt ấy lại tạo nên cảm xúc đặc biệt mà những bức ảnh lưu trong điện thoại đôi khi không thể mang lại.
“Nhiều lúc cuộc sống áp lực, nhìn lại những món đồ gợi nhớ thanh xuân, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Nó nhắc tôi nhớ rằng mình từng có một thời vô tư và những người bạn thân thiết bên cạnh. Tôi nghĩ giá trị của chiếc áo nằm ở cảm xúc chứ không phải vật chất”, chị Khánh bày tỏ.
Kỷ vật đáng trân quý nếu được thực hiện đúng cách
Theo ThS Lê Anh Tú, giảng viên khoa Quan hệ công chúng - Truyền thông, Trường Đại học Kinh tế - Tài chính TPHCM, việc ký tên lên áo là một nét văn hóa quen thuộc của tuổi học trò và đã tồn tại qua nhiều thế hệ.
Trong bối cảnh đời sống hiện đại và chuyển đổi số diễn ra nhanh chóng, những kỷ vật mang giá trị vật chất, có thể cầm nắm và lưu giữ, lại càng trở nên đáng quý vì gắn với cảm xúc và ký ức thật của mỗi người.
Theo ông, chiếc áo với những dòng chữ ký không đơn thuần là món đồ lưu niệm, mà còn là nơi lưu giữ cảm xúc, ký ức và tình bạn của một giai đoạn thanh xuân. Sau 10-20 năm nhìn lại, những kỷ vật ấy càng trở nên ý nghĩa hơn đối với mỗi người.

ThS Lê Anh Tú, giảng viên khoa Quan hệ công chúng - Truyền thông, Trường Đại học Kinh tế - Tài chính TPHCM (Ảnh: NVCC).
Song, ThS Lê Anh Tú cũng cho rằng hoạt động này chỉ thực sự ý nghĩa khi diễn ra ở mức vừa phải, không bị biến tướng thành trào lưu tốn kém. Theo ông, nhiều học sinh thường có 2-3 bộ đồng phục, vì vậy việc giữ lại một chiếc để ký tên làm kỷ niệm, trong khi những chiếc còn lại tiếp tục sử dụng hoặc đem tặng, không phải vấn đề đáng tranh cãi.
Điều đáng lo ngại chỉ xuất hiện khi việc ký tên lên áo bị biến thành phong trào mang tính hình thức, khiến học sinh chạy theo xu hướng, mua thêm áo mới chỉ để lưu niệm.
Ngoài môi trường học đường, việc ký tên lên áo cũng xuất hiện trong thể thao, âm nhạc hay nghệ thuật như một cách lưu giữ dấu ấn với thần tượng hoặc tập thể. Tuy vậy, ông cho rằng ý nghĩa của chiếc áo ký tên tuổi học trò vẫn mang màu sắc riêng, bởi đó là sự trao gửi kỷ niệm giữa bạn bè với nhau.
Bên cạnh đó, ThS Lê Anh Tú cũng lưu ý học sinh nên giữ sự chừng mực trong cách viết lời nhắn lên áo, ưu tiên những nội dung vui vẻ, tích cực, tránh các câu từ nhạy cảm hoặc dễ gây tổn thương người khác. Theo ông, đây có thể xem như một “nghi thức chia tay” đẹp của tuổi học trò nếu được thực hiện văn minh và đúng ý nghĩa.


























