Với hơn 135.000 m² đất và gần 80.000 m² sàn, trong đó có nhiều vị trí trên các trục trung tâm, đây rõ ràng không phải là những tài sản thông thường mà là những không gian có khả năng tác động trực tiếp đến diện mạo đô thị. Vì vậy, đưa "đất vàng" ra thị trường là cần thiết, nhưng cách khai thác thế nào cũng là điều rất đáng bàn.
Hướng đi mà Đà Nẵng lựa chọn là mở rộng đối tượng thuê, định hướng đa mục đích, ưu tiên các lĩnh vực xã hội hóa, như giáo dục, y tế, văn hóa, thể thao, kết hợp thương mại - dịch vụ là tương đối linh hoạt. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng ở nguyên tắc "ai có nhu cầu thì thuê", nguy cơ là các vị trí đắc địa sẽ bị khai thác theo hướng ngắn hạn, trong khi giá trị lâu dài cho đô thị chưa được tính đến.
Vì vậy, cần một định hướng sử dụng mang tính phân tầng ngay từ đầu. Không phải tất cả 119 cơ sở đều khai thác như nhau. Những vị trí trung tâm cần được "giữ giá" cao hơn, ưu tiên cho các thiết chế có khả năng tạo giá trị lan tỏa như không gian văn hóa, dịch vụ công chất lượng cao hay mô hình sáng tạo, khởi nghiệp… Ngược lại, khu vực xa trung tâm có thể linh hoạt hơn để sớm đưa vào sử dụng.
Sau sáp nhập, khi dòng người, dịch vụ và hạ tầng dồn về một phía, các khu vực còn lại tất yếu rơi vào tình trạng "có mà không dùng". Do đó, với những nơi như Tam Kỳ (tỉnh lỵ cũ của Quảng Nam), bài toán không chỉ là xử lý tài sản mà là tạo lại động lực phát triển. Đất rộng, quỹ nhà còn nhưng nếu thiếu các thiết chế đủ mạnh (như bệnh viện, trường ĐH hay trung tâm dịch vụ quy mô…) sẽ khó tạo sức hút. Cùng với đó là yêu cầu cải thiện kết nối và có cơ chế linh hoạt hơn, đủ sức giảm rủi ro cho nhà đầu tư, thay vì áp dụng một mặt bằng chính sách chung.


























