
Tổ chiến sĩ pháo thủ canh bầu trời trên sân thượng nhà giàn DK1/19 luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu - Ảnh: M.THẮNG
Canh trời giữa đại dương
Sau hơn hai ngày lênh đênh trên biển, tàu HQ-561 của Vùng 4 hải quân đến nhà giàn DK1/19, cũng là một trong những "pháo đài thép" xa nhất trong hệ thống nhà giàn DK1 trên thềm lục địa phía Nam. Trên sân thượng, cờ Tổ quốc bay phần phật trong gió. Thấp thoáng xa xa đã thấy những cánh tay vẫy, có anh lính còn cởi áo phất ngang đầu la lớn "Chào đất liền! Chào đất liền nhé!" đón khách.
Đấy là nhà giàn Ba Kè A nằm trên bãi san hô ngầm giữa vòng xoáy thủy triều dữ dội, nơi sóng gió gần như không có ngày ngơi nghỉ. Chiều xuống, bầu trời bất ngờ đổi sắc từ xanh trong thành đen kịt, gió rít từng hồi, sóng dựng cao quất mạnh vào thân nhà giàn. "Toàn tàu hạ xuồng!", giọng thuyền trưởng vang lên giữa tiếng gió rít từng hồi. Mọi người lần lượt xuống xuồng giữa con sóng chao đảo làm chiếc xuồng lúc nhô cao, lúc trũng sâu.
Xuồng cập sát chân đế nhà giàn, những con sóng cứ bất ngờ nâng xuồng lên rồi hạ xuống tạo khoảng cách chênh vênh giữa xuồng và cầu thang sắt. Để bước lên, mỗi người phải chờ đúng nhịp sóng dâng, bước dứt khoát, tay bám chặt thành thang len từng bậc một.
Những chiến sĩ đã đợi sẵn ở đấy, đón khách bằng những cái siết tay thật chặt như muốn truyền cho nhau sức mạnh giữa trùng khơi.
Dẫn chúng tôi lên mái nhà của nhà giàn, thượng úy Lý Thanh Dinh - Phó chỉ huy trưởng DK1/19, chàng trai dân tộc thiểu số quê An Giang có khuôn mặt rám nắng, đôi mắt to đen cùng nụ cười hiền - giới thiệu: "Đây là vị trí cao nhất, từ đây có thể quan sát được bốn phương, tám hướng. Mọi mục tiêu lạ đều được phát hiện, theo dõi và báo cáo kịp thời về đất liền".
Câu hỏi bất chợt vang lên: "Các anh bảo vệ bầu trời thế nào giữa biển khơi?". Không chút do dự, thượng úy Dinh trả lời chắc nịch: "Chúng tôi trực 24/24". Anh nói nếu bộ đội phòng không - không quân canh giữ bầu trời trên đất liền thì lính nhà giàn canh giữ bầu trời trên biển.
"Càng vào dịp lễ, Tết, việc trực sẵn sàng chiến đấu càng siết chặt. Bất luận điều kiện thời tiết khắc nghiệt ra sao chúng tôi vẫn bám chặt canh giữ mặt biển, bầu trời, phát hiện mục tiêu lạ sẽ báo cáo kịp thời, sẵn sàng xử lý khi có tình huống bất ngờ", anh Dinh nói.
30m mà không thể chạm tới
Tàu tiếp tục hành trình đến nhà giàn khác song do mưa gió, kế hoạch lên nhà giàn buộc phải thay đổi. Không thể hạ xuồng, những phần quà từ đất liền được buộc chặt trong bao ni lông, thả xuống biển rồi kéo lên nhà giàn bằng dây. Các chiến sĩ thay quân ngồi vào "quang" được kéo lên giữa không trung chao đảo theo từng nhịp sóng. Hình ảnh quá quen với lính nhà giàn mà khiến người chứng kiến thắt lòng.
Tàu và nhà giàn chỉ cách nhau chừng 30m, rất gần mà vẫn không thể chạm tay, mọi tình cảm chỉ có thể gửi theo sóng gió. Qua máy I-Com, giọng chính trị viên tàu HQ-561 ấm mà chắc: "Chúc các đồng chí luôn vững vàng tay súng, canh giữ biển trời bình yên, nhân dân cả nước luôn bên cạnh các đồng chí".
Từ phía nhà giàn, câu trả lời vọng lại, dứt khoát: "Chúng tôi quyết tâm bảo vệ vững chắc chủ quyền vùng biển được giao". Rồi một giọng trẻ hơn chen vào rất đời: "Nhờ các anh gửi thư về đất liền giúp nhé, vợ con đang mong lắm!" làm những ai nghe được như lặng đi.
Trên "mái nhà" DK1/15, một tổ chiến sĩ vẫn đứng gác không rời vị trí. Khi tàu rời đi vòng quanh nhà giàn như một lời chào tạm biệt, có người trong đoàn đã lặng lẽ quay mặt đi, có những giọt nước mắt không kịp nén lại. Giữa tiếng sóng, tiếng gió, giọng hát của những người lính vang lên qua bộ đàm "sóng gió mặc sóng gió, lính nhà giàn bọn tôi ở đó…".
Lính trẻ mười tám, đôi mươi
Giữa biển trời mênh mông, nơi tưởng như chỉ có gió và sóng vẫn có những con người trẻ tuổi ngày đêm canh giữ bầu trời Tổ quốc từ những "mái nhà" chông chênh. Trên "mái nhà" DK1 là những chiến sĩ trẻ tuổi mười tám, đôi mươi. Mặc kệ nắng gió, họ không rời khẩu súng 12,7 ly hướng lên bầu trời xanh và sẵn sàng trong tư thế chiến đấu.
Huấn luyện ở đây cũng đặc biệt hơn bất cứ nơi nào khác vì không có thao trường rộng lớn, không có điều kiện che chắn, mọi thứ đều tận dụng từ chính không gian chật hẹp của nhà giàn. Lan can trở thành vị trí đặt pháo, cầu thang thành điểm tựa, mục tiêu tập bắn là những cánh diều chao nghiêng giữa gió biển.
Giữa bao khắc nghiệt, người lính vẫn kiên trì rèn luyện. "Mỗi nhà giàn không chỉ là cột mốc chủ quyền mà còn là pháo đài canh trời, giữ biển", chiến sĩ pháo thủ Nguyễn Hải Anh nói.
Ký ức không ngủ giữa biển sâu
Giọng thuyền trưởng trầm và rõ: "Toàn tàu thả neo, làm lễ tưởng niệm". Trước mắt là nhà giàn Phúc Nguyên 2 (DK1/15) sừng sững. Biển cuộn sóng, bầu trời vẫn cao nhưng trong lòng mỗi người ký ức về đêm bão tháng 12-1998 như mới hôm qua.
Đoàn công tác tập trung trên boong tài, ba hồi còi kéo dài như lời gọi vọng xuống lòng biển sâu. Giữa sóng gió, lời tưởng niệm vang lên nghẹn lại: "Trước khi ngã vào lòng biển, đại úy Vũ Quang Chương đã quấn lá cờ Tổ quốc vào người và rời nhà giàn sau cùng, chuẩn úy Lê Đức Hồng ra đi khi chưa kịp yêu, thiếu úy Nguyễn Văn An hy sinh khi chưa kịp đặt tên cho con gái vừa chào đời…".
Mọi người lần lượt thắp hương, thả những nhành hoa xuống biển, chậm trôi theo sóng như lời tri ân lặng lẽ gửi xuống đáy đại dương. Giữa biển trời mênh mông, khoảnh khắc ấy khiến lòng ai cũng chùng xuống, nghẹn ngào.


























