Tại khu chợ trời nằm ở trung tâm thủ đô Seoul vào mỗi cuối tuần, hàng nghìn người đổ xô đến và cố gắng tìm kiếm những "món hời" như quần áo, đồng hồ, trang sức, biển số xe, thực phẩm tồn kho, những bao thuốc lá vài chục năm tuổi và đủ loại sản phẩm "chỉ có trên TV".
Khu chợ trời không chính thức này dài 5,5 km, cùng vô số ngõ ngách, diễn ra vào mỗi cuối tuần quanh năm tại Seoul, bất chấp thời tiết. Ngày nhộn nhịp nhất diễn ra vào mỗi Chủ nhật.
Hàng hóa tràn từ trong cửa hàng ra vỉa hè và cả các dải phân cách, nơi người bán đổ thành từng đống quần áo, đồ gia dụng, thiết bị điện tử, mỹ phẩm và nước hoa - cả mới lẫn cũ - để người mua thoải mái bới tìm những thứ họ gọi là "kho báu này.

Người dân địa phương, du khách mua sắm tại khu chợ trời ở thủ đô Seoul. Ảnh: CNN
Chính quyền đôi khi điều xe phát loa yêu cầu người bán dọn dẹp lại quầy hàng. Tuy nhiên sức hút của "chợ săn kho báu" ngày Chủ nhật quá lớn, cảnh sát chỉ có thể kiểm soát trong chốc lát.
Nguồn gốc của khu chợ bắt đầu từ khu phố Sinseol-dong, nơi có chợ trời Dân Gian Seoul, không gian rộng hơn 5.000 m2 với 868 cửa hàng. Nơi đây vốn là một trường học cũ, được chính quyền thành phố cải tạo thành chợ vào năm 2008, khi các tiểu thương được di dời từ khu vực khác trong quá trình cải tạo đô thị.
Sau đó, chợ bắt đầu mở thêm phiên bán ngoài trời vào Chủ nhật. Nhận thấy lượng khách đông đúc, các tiểu thương xung quanh tự phát mở gian hàng vỉa hè, dần lan sang các khu lân cận, tạo thành khu chợ đường phố khổng lồ như ngày nay.
Dù địa điểm mua sắm này mới hình thành chưa đến hai thập kỷ, văn hóa chợ đường phố ở Seoul đã có từ thập niên 1960. Thời điểm đó, nhiều người gặp khó khăn kinh tế, phải bán đồ đạc để mưu sinh. Một số người lập quầy bán đồ cũ, di chuyển qua nhiều khu vực khác nhau.
Changhoon Han, chủ một cửa hàng đồ cũ, đang bày các món nổi bật ra ngoài cửa, cố gắng làm đồ tràn xuống lòng đường, tránh sự chú ý của lực lượng chức năng. Ông nói những bao thuốc lá đã vài chục năm tuổi không phải để hút, mà để sưu tầm.
Không chỉ bán, tại đây, Han còn mua mọi thứ. Theo ông, nhiều nhà sưu tầm từng rất đam mê đã bán lại bộ sưu tập của mình. Khi sự quan tâm giảm đi, đồ vật được bán, và những xu hướng, người sưu tầm mới lại xuất hiện.
"Đó là một vòng lặp", ông nói.
Chỉ cách cửa hàng của Han khoảng 10 bước chân là một con ngõ cụt, nơi người mua chen chúc quanh những thùng đồ lẫn lộn: dây điện, đồng hồ, sơn móng tay, ấm đun nước điện, vài chai phấn hoa. Nơi này không có tên chính thức, nhưng ai cũng biết đến qua vị trí, một nhân viên cửa hàng cho biết. Điều giữ chân khách chính là sự thân thiện của người bán.

Chợ trời Seoul bày bán đủ thứ. Ảnh: CNN
Một khách quen khác, Lee Si Hwa, cho biết bà đã đến khu chợ trời này vào mỗi Chủ nhật sau giờ đi lễ suốt 10 năm qua. "Cảm giác gây nghiện" và "đầy phấn khích" khi có thể tìm thấy những thứ bất ngờ là điều khiến Lee cảm thấy không bao giờ thấy chán khi đến nơi này.
Lee đã lập một nhóm trò chuyện với những người bạn quen tại chợ, nơi họ chia sẻ các món đồ độc lạ vừa mua được và hẹn nhau đi ăn. Những người yêu thích chợ trời Chủ nhật ở Seoul tin rằng: tìm đủ lâu rồi cũng sẽ gặp kho báu.
Nếu khu Sinseol-dong vẫn còn phần nào trật tự, đi về phía tây đến khu Dongmyo, không khí trở nên hỗn loạn hơn khi nằm ở nơi giao nhau của hai tuyến tàu điện ngầm lớn. Không gian bụi bặm, đông đúc càng làm tăng cảm giác săn tìm "điên cuồng" lan khắp các con phố.
Chỉ riêng việc chọn rẽ vào con đường nào cũng đã là thử thách, khi mọi ngã rẽ đều chất đầy hàng hóa. Nhưng chính trong những đống đồ hỗn độn ấy lại có thể ẩn chứa "viên ngọc" giúp chuyến săn trở nên thành công.
Ngoài sự đa dạng của hàng hóa, người bán ở đây cũng rất "chịu chơi" trong cách mời chào. Có người quảng cáo sản phẩm của mình sẽ mang lại "niềm vui trong phòng ngủ", người khác lại khẳng định món đồ của họ giúp giữ cơ bắp bắp chân săn chắc.
Khu Dongmyo còn nổi tiếng với thời trang vintage, thu hút người mua ở mọi độ tuổi. Park, sinh viên 22 tuổi, đến để tìm đồ họa tiết rằn ri. Anh chọn Dongmyo vì nơi này được xem là cái nôi của xu hướng vintage đang lan rộng ở Seoul, và cũng vì bị thuyết phục bởi các video trên Instagram về những "kho báu" mà người khác tìm được.
Dù có thể tạo ra xu hướng, khu chợ này cũng đi ngược lại một điều: ở đây có quá nhiều thứ để nhìn và dễ bỏ lỡ nếu lơ đãng nên rất ít người dán mắt vào điện thoại khi đi dạo.

Chủ một quầy hàng đang ngồi hát để thu hút sự chú ý của khách. Ảnh: CNN
Khi trời dần tối vào một tối Chủ nhật, hai cậu thiếu niên dùng đèn pin điện thoại soi vào đống mặt đồng hồ và dây đeo, hy vọng tìm được một chiếc Louis Vuitton, một "kho báu" thực sự. Hai cô gái trẻ khác cũng ngồi xổm, chăm chú lục tìm giữa hàng nghìn chiếc đồng hồ.
Không khí đôi khi cũng trở nên căng thẳng. Người mua có thể tranh giành hàng, người bán đôi khi cũng xung đột với khách.
Ha Tae-sung đã quen với những khách hàng thiếu lịch sự. Khi một người ném chiếc vape dùng một lần xuống đất, ông lập tức nhắc nhở. Cư xử tốt lại giúp mua được giá hời. Một người phụ nữ đã mặc cả thành công chiếc chảo rán trứng chỉ bằng cách nói chuyện nhẹ nhàng.
Những món hàng của Ha, từ chảo rán đến chiếc rìu cao gần 2 m, phần nào phản ánh tinh thần của "chợ Chủ nhật Seoul": hỗn độn, ngẫu nhiên và không thể đoán trước. Chính sự pha trộn kỳ lạ ấy đã khiến nơi đây trở thành một trải nghiệm độc nhất vô nhị.
Anh Minh (Theo CNN)


























