
Mỹ đã tiến hành chiến dịch giải cứu phi công ngay trong lòng Iran (Ảnh: TWZ).
Khi một máy bay vận tải MC-130J Commando II của Mỹ hạ cánh xuống một dải đất hẻo lánh và bụi bặm tại vùng nông thôn, gần thành phố Isfahan của Iran cuối tuần trước, nó mang theo khả năng biến một địa điểm vô danh thành một trung tâm không quân trong chớp mắt.
Đây là quy trình thiết lập Điểm tiếp liệu và vũ trang tiền phương (FARP), một kỹ năng then chốt của Lực lượng Hành động Đặc biệt Mỹ vốn đã được triển khai trong chiến dịch giải cứu phi công F-15E đầy kịch tính.
Quy trình bắt đầu từ rất lâu trước khi bánh xe máy bay chạm đất. Các đội Chiến thuật Đặc biệt của Không quân Mỹ đã dành hàng giờ để nghiên cứu các hình ảnh vệ tinh độ phân giải cao, tìm kiếm các đường băng phun thuốc sâu nông nghiệp hoặc các đoạn đường quốc lộ thẳng tắp nằm sâu trong lãnh thổ Iran. Họ tìm kiếm các bề mặt có độ nén đất đủ tốt để chịu được trọng lượng khổng lồ của một máy bay vận tải mà không bị lún sâu vào lòng đất.
Ngay khi chiếc MC-130J đầu tiên dừng lại trên đường băng dã chiến, các nhân viên điều khiển không lưu chiến đấu (CCT) sẽ lao ra khỏi cửa khoang sau trên những chiếc mô tô địa hình. Nhiệm vụ của họ là khảo sát thực địa nhanh chóng, sử dụng các thiết bị đo độ xuyên hình nón để xác nhận độ cứng của bề mặt đất và lắp đặt hệ thống đèn hồng ngoại bí mật mà chỉ những người đeo kính nhìn đêm mới có thể thấy.
Chỉ trong vài phút, một dải đất hoang vu đã có một hệ thống dẫn đường hoàn chỉnh cho các chuyến bay tiếp theo.
Ngay sau đó, chiếc MC-130J thứ hai hạ cánh, mang theo các đội cứu hộ chuyên biệt và các hệ thống bơm nhiên liệu tốc độ cao. Các ống dẫn được kéo ra từ thùng nhiên liệu của chính chiếc máy bay vận tải để sẵn sàng nạp cho các máy bay trực thăng tấn công hoặc trực thăng giải cứu đang hoạt động gần đó.
Cùng lúc, các máy bay trực thăng MH-6 Little Bird được bốc dỡ và sẵn sàng cất cánh chỉ sau vài phút, thay vì vài giờ.
Sự tồn tại của một căn cứ như vậy sâu trong lòng đối phương là một bài toán mạo hiểm tột độ. Để bảo vệ nó, một chồng lớp các máy bay chiến đấu được thiết lập trên bầu trời phía trên địa điểm. Các máy bay A-10 Warthog và F-35 Lightning II tuần tra liên tục, sẵn sàng tấn công bất kỳ đơn vị quân đội Iran nào tiến đến gần. Các sĩ quan điều phối không kích dưới mặt đất giữ liên lạc liên tục với các phi công phía trên để đảm bảo an ninh tuyệt đối cho khu vực bãi đáp.
Khi nhiệm vụ giải cứu hoàn thành, căn cứ dã chiến này sẽ biến mất nhanh chóng như cách nó xuất hiện. Các binh sĩ thu dọn thiết bị, các máy bay cất cánh và chỉ để lại những vệt lốp xe trên bụi đất.
Trong trường hợp một máy bay không thể cất cánh do hỏng hóc hoặc bị hư hại bởi hỏa lực đối phương, các đội đặc nhiệm có quy trình phá hủy nghiêm ngặt bằng chất nổ để đảm bảo không có công nghệ nhạy cảm nào rơi vào tay đối phương. Khả năng biến khu đất trống trải thành một căn cứ chiến đấu và sau đó xóa sạch dấu vết chính là thứ biến các hoạt động đặc biệt của Không quân Mỹ trở thành một công cụ độc nhất vô nhị trong tác chiến hiện đại.


























