Để nuôi hai anh em tôi, mẹ vất vả sớm khuya làm hàng, bỏ mối, đi giao khắp huyện. Anh tôi vì thương mẹ nên học hết lớp 12 cũng bỏ ôn thi đại học để phụ lo kinh tế gia đình. Được cái anh em tôi học gì cũng sáng dạ.

Tôi nói chồng quỳ xuống tạ lễ anh hai khi kết hôn (Ảnh minh họa: Sohu).
Anh theo người ta học nghề nhôm kính rồi tự mở cửa hàng nhỏ kinh doanh khá thuận. Kiếm được tiền anh liền thể hiện gia trưởng. Đầu tiên anh bắt mẹ ở nhà, không cho chạy chợ nữa. Còn tôi anh kiên quyết bắt thi đại học bằng được.
Anh nói: "Kinh tế nhà mình đã có anh lo. Em thông minh, không học là có lỗi với anh và mẹ". Mẹ tôi sức khỏe yếu nhưng vì thương anh một mình cáng đáng nên bà vẫn cố nuôi gà, trồng cây, thi thoảng đem ra chợ bán.
Tôi thì suốt mấy năm đại học cố giữ học bổng để anh hai bớt lo đồng nào hay đồng đó. Đổi lại, anh không để em gái thì thua thiệt điều gì. Lấy cớ thưởng em học giỏi, cứ có dịp là anh mua này kia cho tôi. Xe đạp, điện thoại, ba lô, túi sách... tuy không phải cao sang nhưng nhìn ra tôi cũng bằng bạn bằng bè, chẳng thiếu thứ gì.
Anh tuyên bố nuôi tôi tới khi nào chán học thì thôi, không giục giã nhưng cũng khuyến khích nếu gặp ai thì cứ tìm hiểu người ta, yêu thương thì tiến tới. Dẫu vậy suốt 4 năm rưỡi Đại học, tôi không dám nhìn ngó tới ai.
Trong đầu tôi chỉ một mực nhanh chóng ra trường, có việc, có tiền trả nghĩa mẹ với anh. Nhưng tiếc là mẹ không đợi được tôi. Khi tôi đang là sinh viên năm ba thì mẹ qua đời. Thế giới của tôi xưa nay chỉ có hai người, giờ không còn mẹ nữa, tôi chao đảo như cái kiềng đã mất một chân.
Thấy tôi không còn tâm trí quay lại trường, anh hai bật chế độ gia trưởng: "Việc của em là học, mẹ đã có anh trông. Còn anh đây thì mọi thứ anh đều lo được". Nhìn anh lặng lẽ rơi nước mắt trước bàn thờ mẹ, tôi không dám nói thêm lời nào, xách ba lô lên trường cắm đầu học tiếp.
Một lần tôi bị trộm mất xe, mếu máo gọi về, anh cũng chỉ nói một đúng một câu mà tôi nghe đến quen từ nhỏ: "Cứ ở yên trên đó, anh lo". Lễ tốt nghiệp, ai cũng được chọn một người thân vào hội trường tham dự.
Tôi thèm có anh hai ở bên để chứng kiến ngày tôi mặc lễ phục cử nhân, nhưng biết hai bận tối ngày nên tôi đành giả bộ dối lòng: "Hai không phải lên, em chụp ảnh tường thuật chi tiết cho hai xem nhé".
Anh nhắn lại: "Cứ ở yên đó, anh lên". Không hiểu sao mỗi lần nghe anh nói câu cũ mèm đó tôi lại khóc. Cảm giác giống như trời có sập thì cũng có anh đỡ hộ cho tôi. Ngày tôi thấp thỏm lo không biết có thi đậu vào doanh nghiệp lớn tôi mơ ước trên Sài Gòn hay không, anh vẫn dùng giọng điệu đó mà khiến tôi tự tin hơn hẳn: "Thi đi, không đậu thì anh lo".
Đôi khi tôi tự hỏi, thế giới này nếu không có anh thì tôi biết làm gì? Năm tôi bắt đầu yêu, anh bảo: "Lựa kỹ rồi hãy thương, nó không ra gì bảo anh". Năm tôi 27 tuổi, mẹ người yêu cầm tay tôi nói: "Năm nay được tuổi, cưới đi còn về làm dâu mẹ".
Sắp ngày cưới, anh thắp hương báo cáo mẹ, rồi quay lại bảo tôi: "Vui khỏe thì sống, không vui thì về nhà". Tôi từng nói với người yêu rằng, tôi chỉ có một người anh trai duy nhất. Trong mắt tôi anh trai quan trọng tuyệt vời.
Ngày tôi lấy chồng, tôi với chồng quỳ xuống tạ lễ anh hai. Bình thường anh ngầu vậy mà lúc đó anh khóc quá trời. Tới giờ thì chồng tôi còn thương anh hơn cả thương tôi. Hai vợ chồng đi chơi đâu cũng có mặt anh hai.
Chồng bàn với tôi làm mối anh hai cho một người bạn thân tốt tính, giờ thì họ cũng sắp có tin vui. Trộm vía, thế giới này có anh trai thật tốt, đúng không? Tôi có một người anh siêu tuyệt, luôn ở sau lưng tôi, khi cần là có mặt.
Không một câu ngọt ngào nhưng tất cả đều là ngọt ngào hết. Anh tôi không hoàn hảo nhưng trong mắt tôi, anh là tốt nhất, yêu thương tôi vô điều kiện, dịu dàng, bao dung nhất thế giới này.


























