Tôi lấy chồng chưa tròn một năm. Đáng ra đây phải là khoảng thời gian để một người phụ nữ cảm nhận được sự ngọt ngào của hôn nhân. Nhưng với tôi, mỗi ngày trôi qua giống như một cuộc thử thách về sức chịu đựng, và tôi không biết mình còn cầm cự được bao lâu nữa.
Chồng tôi là người đàn ông mà người ngoài nhìn vào sẽ nói là “có tất cả”. Anh kinh doanh giỏi, tiền bạc không thiếu, ăn mặc lịch sự, nói chuyện nhẹ nhàng. Mỗi lần đi cùng anh ra ngoài, tôi được mọi người khen "số hưởng", lấy được người chồng thành đạt, tử tế.
Nhưng chỉ có tôi mới biết, đằng sau cánh cửa nhà đóng kín lại là một con người hoàn toàn khác.

Tôi lấy phải người chồng ghen tuông khiến cuộc sống bất hạnh (Ảnh minh họa: iStock).
Anh gia trưởng đến mức cực đoan. Anh kiểm soát tôi từ cách ăn mặc, giờ giấc đi lại, đến cả những mối quan hệ xung quanh. Tôi không được phép có bạn bè thân thiết, không được ra ngoài quá lâu, thậm chí có những ngày chỉ cần tôi nhìn điện thoại lâu hơn bình thường, anh cũng hỏi dồn dập như tra khảo.
Tuần trước, tôi chỉ đi làm tóc, một việc rất bình thường mà bất cứ người phụ nữ nào cũng có thể làm. Khi anh vừa bước chân về đến nhà, chưa kịp cởi giày, anh đã nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Anh nói tôi “làm điệu để đi với trai”.
Tôi cố giải thích, nhưng càng nói, anh càng kích động. Chỉ trong vài phút, từ một cuộc hỏi han, mọi thứ biến thành một cơn giận dữ không kiểm soát. Tôi không kịp phản ứng khi anh hất cả nồi canh nóng đang đặt trên bàn lên người tôi.
Cảm giác lúc đó không chỉ là đau rát, mà là sự sững sờ. Tôi đứng chết lặng, nước canh chảy từ cổ, xuống ướt cả người. Còn anh đứng nhìn tôi, không một chút hối hận.
Rồi anh nói một câu mà đến giờ tôi vẫn không quên được: “Đừng để tôi phát hiện ra cô phản bội. Không chỉ cô đâu, cả nhà cô cũng không yên”.
Gia đình tôi ở quê, làm nông. Bố mẹ tôi cả đời chân chất, hiền lành, chưa từng va chạm với ai. Họ luôn nghĩ con gái mình lấy được chồng giàu là may mắn, là yên tâm. Họ không biết tôi đang sống như thế nào. Tôi cũng không dám nói.
Tôi biết rõ chồng mình là người thế nào. Anh có tiền, có mối quan hệ và đáng sợ nhất là tính cách hung hãn của anh. Những lúc tức giận, anh không còn là người biết suy nghĩ. Tôi từng chứng kiến anh đập phá đồ đạc, từng nghe anh kể chuyện xử lý đối thủ trong kinh doanh bằng những cách khiến tôi lạnh người.
Tôi muốn ly hôn. Ý nghĩ đó không phải mới xuất hiện mà đã âm ỉ từ lâu. Mỗi lần anh quát tháo, tôi đều thu mình lại vì sợ. Nhưng lần này, ý nghĩ đó rõ ràng hơn bao giờ hết.
Chúng tôi chưa có con, không bị ràng buộc bởi điều gì ngoài một tờ giấy kết hôn. Tôi hoàn toàn có thể rời đi, nhưng rồi tôi lại nghĩ đến bố mẹ. Nếu tôi bỏ đi, anh chắc chắn không để yên. Nếu anh tìm về quê tôi, làm điều gì đó khiến bố mẹ tôi phải gánh chịu, tôi sẽ sống sao với điều đó?
Tôi thấy mình như bị mắc kẹt. Ở lại thì tiếp tục chịu đựng, không biết mỗi ngày sẽ lại xảy ra chuyện gì, rời đi thì sợ kéo theo cả gia đình vào nguy hiểm.
Sau vụ đổ canh vào người tôi, anh lại trở về với bộ dạng như chưa có gì xảy ra. Anh mặc vest chỉnh tề, hỏi tôi ăn sáng chưa bằng giọng bình thường. Thậm chí còn nhắc tôi “ở nhà thì đừng suy nghĩ linh tinh”.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy lạnh sống lưng. Một người có thể vừa làm tổn thương mình đã ngay lập tức quay về trạng thái bình thản như vậy, tôi không biết nên gọi đó là gì nữa.
Tôi nên tiếp tục im lặng để bảo vệ bố mẹ, hay đánh đổi tất cả để thoát khỏi cuộc hôn nhân này? Tôi biết mình không thể sống như thế này mãi nhưng tôi cũng không đủ can đảm để bố mẹ mình phải đối diện với sự phẫn nộ của chồng tôi.
Tôi hối hận vì đã không tìm hiểu kỹ, vội vàng lấy anh chỉ vì anh giàu có. Tôi ân hận vì đã bỏ người bạn trai hiền lành tử tế ở quê để giờ đây rơi vào cảnh ngang trái.
Tôi không biết đâu mới là lối thoát cho mình nữa. Tôi chỉ mới 23 tuổi thôi, còn quá trẻ để sống như vậy nhưng cũng chưa có đủ kinh nghiệm để xử lý nỗi bất hạnh này một cách an toàn.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.


























