
Bạo hành, nỗi ám ảnh của tôi dù đã 40 tuổi - Ảnh minh họa: TRẦN MAI
Người đàn ông, rượu, cơn bực, vợ con và bạo hành
Mẹ con tôi biết chuyện gì kế tiếp, má tôi nói: "Chú A. lại đánh cô V. rồi". Như thói quen, má tôi mở cửa sau, để sẵn. Bởi nhà tôi gần nhất, thể nào cô cũng ôm con chạy qua trốn.
Một người chồng, một người vợ, mấy đứa trẻ. Và rượu cùng bạo hành. Chuyện đó lặp đi lặp lại.
Mỗi lần ông chú uống rượu, hoặc bực bội gì đó là mỗi lần cơn bão nổi lên trong căn nhà đó. Không cần lý do. Không cần lời giải thích. Chỉ cần một cơn say, hoặc một cơn bực. Ông chú lại trút hết lên đầu vợ con.
Tôi vẫn nhớ như in những lần người đàn bà ấy dắt ba đứa con chạy trong đêm. Họ lao qua nhà tôi, chạy trốn khỏi một thứ còn đáng sợ hơn cả bóng tối. Thứ đó được gọi là chồng hoặc cha.
Mẹ con cô vừa lao vào nhà, má tôi vội khóa trái cửa, tắt đèn. Không ai nói gì. Không ai dám thở mạnh.
Bên ngoài, tiếng người đàn ông gào lên, gọi vợ, gọi con, xen lẫn tiếng đập phá. Bên trong, chúng tôi ngồi im, lắng nghe và sợ. Sợ một điều gì đó không gọi được tên.
Những trận đòn ấy không phải là chuyện một lần. Nó kéo dài, lặp lại, từ năm này qua tháng khác. Bà cô không bỏ đi. Cô ở lại. Chịu đựng. Như thể đó là một phần của đời cô.
Và rồi, điều đáng sợ nhất không phải là những trận đòn. Mà là sự quen đi với chúng. Cái xóm cũng quen luôn. Chuyện đó như lẽ bình thường.
Đến giờ tôi vẫn không quên được tiếng khóc ré của bé Út (con cô), nó gào lên hoảng loạn. Buổi chạng vạng đó, tôi chứng kiến bà cô ôm con Út nhảy thẳng xuống mương nước. Ông chú cầm cái rựa lao theo. Bí thế, cô chui luôn vào cống để trốn, bất chấp hai mẹ con sẽ chết ngạt.
Im lặng, chịu đựng, rồi... tiếp diễn
Có những lựa chọn mà nếu không bị dồn đến cùng đường, không ai chọn. Khi một người sẵn sàng chui vào một cái cống để trốn chồng thì đó không còn là câu chuyện của một gia đình nữa. Đó là sự thất bại của cả một cộng đồng trong việc nhìn thấy và can thiệp.
Điều khiến tôi ám ảnh không chỉ là bạo lực. Mà là sự im lặng xung quanh nó. Cả xóm đều biết. Không ai không nghe. Nhưng tất cả đều chọn cách đóng cửa lại, tắt đèn.
Không phải vì vô cảm. Mà vì sợ. Vì nghĩ đó là "chuyện nhà người ta". Vì không ai tin mình có thể thay đổi được điều gì. Nhưng chính sự im lặng ấy, theo một cách nào đó, đã kéo dài bạo lực.
Sự cam chịu của người bị đánh không chỉ là nỗi đau cá nhân. Nó vô tình trở thành một dạng chấp nhận. Và sự chấp nhận, dù miễn cưỡng, vẫn là môi trường tốt nhất để bạo lực sinh sôi.
Tôi gần 40 tuổi, nhưng mỗi khi nhớ lại, vẫn thấy sợ. Không phải vì người đàn ông đó, mà vì tôi hiểu rằng những câu chuyện như vậy chưa bao giờ biến mất hoàn toàn.
Nó chỉ thay đổi hình thức, thay đổi không gian, nhưng vẫn tồn tại, ở đâu đó, phía sau những cánh cửa đang đóng kín.
Và nếu những "cánh cửa" ấy tiếp tục được giữ kín bằng sự cam chịu, hoặc thờ ơ, thì những tiếng khóc như của đứa bé năm xưa sẽ còn lặp lại, ở một nơi khác, với một cái tên khác.


























