12h38 ngày 6/9/2006, mẹ của Park Jeong-ho (8 tuổi) gọi điện về nhà từ một trung tâm đào tạo nghề. Chồng cô đã đi làm ở Hwaseong, Gyeonggi từ lúc 5h, để con trai ở nhà một mình hầu như cả ngày.
"Đừng quên khóa cửa và làm xong bài tập về nhà trước khi gia sư đến nhé", cô dặn con. "Vâng ạ", Jeong-ho đáp lại. Khi đó, cậu bé đang có một người bạn đến chơi sau giờ học, tại căn hộ trên tầng 13 của gia đình ở Ulsan.
Không có gì bất thường trong cuộc trò chuyện thường ngày giữa hai mẹ con. Khi cúp máy, mẹ Jeong-ho không thể ngờ rằng đó là lần cuối cùng cô nghe thấy giọng con.
Chưa đầy bốn tiếng sau, đội cứu hỏa nhận được tin báo cháy tại căn hộ của gia đình Jeong-ho. Khi đến hiện trường, họ phát hiện cảnh tượng rùng mình: thi thể Jeong-ho trong phòng ngủ, bị trói và đánh đập.
Khi cảnh sát điều tra vụ án, vô số nghi vấn được đặt ra. Tại sao cậu bé bị tấn công, và hung thủ đã vào căn hộ bằng cách nào?
Đám cháy ở tầng 13
Dấu hiệu bất thường đầu tiên là khói bốc ra từ căn hộ ở tầng 13 của gia đình Jeong-ho. Cư dân của tòa nhà báo cáo về mùi khét lúc 15h41, chỉ ba tiếng sau khi mẹ Jeong-ho gọi điện về.
Đám cháy ban đầu được suy đoán do sự cố thiết bị điện hoặc rò rỉ khí gas. Đội cứu hỏa phun nước vào căn hộ khi khói xám dày đặc lan khắp hành lang chung.
Sau khi ngọn lửa được khống chế, lính cứu hỏa vào trong kiểm tra và tìm thấy Jeong-ho ở phòng ngủ chính. Cậu bé nằm trên sàn, hai cổ tay bị trói và miệng bị bịt bằng băng dính màu xanh. Gần đó là cây gậy bóng chày bị cháy xém, một con dao làm bếp và một cuộn băng dính.
Cảnh sát nhận được thông tin phát hiện Jeong-ho trong căn hộ vào khoảng 15h52.
Ban đầu, cậu bé dường như không bị thương bởi đám cháy. Lính cứu hỏa đưa cậu bé ra khỏi căn hộ và gỡ bỏ băng dính. Chỉ đến khi kiểm tra các dấu hiệu sinh tồn, họ mới nhận ra Jeong-ho đã tử vong.
Theo kết quả khám nghiệm tử thi, nguyên nhân tử vong trực tiếp là ngạt thở. Cuộc kiểm tra cũng cho thấy Jeong-ho bị chấn thương ở sau đầu, cùng các dấu hiệu chấn thương não phù hợp với một cú đánh từ vật nặng.

Sơ đồ căn hộ xảy ra vụ cháy. Ảnh: Joongang Ilbo
Điều tra viên tìm thấy muội than trong đường thở của Jeong-ho, cho thấy cậu bé vẫn còn thở - dù bất tỉnh - khi đám cháy bắt đầu bùng lên. Dựa trên các đồ vật được tìm thấy bên cạnh thi thể, điều tra viên suy đoán rằng kẻ đột nhập có thể đã đe dọa bằng dao, đánh vào đầu cậu bé bằng gậy bóng chày, trói bằng băng dính rồi phóng hỏa đốt nhà.
Kẻ tấn công dường như đã phóng hỏa ở hai vị trí riêng biệt bên trong căn hộ: phòng ngủ chính - nơi Jeong-ho được tìm thấy, và phòng ngủ phụ gần cửa trước - phòng này bị khóa khi lính cứu hỏa đến.
Điều tra viên sau đó kết luận rằng kẻ tấn công đã sử dụng một chiếc chìa khóa, được tìm thấy trên kệ gần lối vào, để khóa cửa phòng ngủ phụ, rất có thể nhằm trì hoãn việc phát hiện đám cháy.
45 phút ngắn ngủi
Khi điều tra viên ghép nối lại những giờ phút cuối cùng trong cuộc đời Jeong-ho, lời khai của nhân chứng đã thu hẹp khoảng thời gian có khả năng xảy ra vụ hành hung và phóng hỏa xuống còn chưa đầy một tiếng.

Cảnh sát cúi người di chuyển qua những dải băng phong tỏa căn hộ bị cháy ở Ulsan, tháng 9/2006. Ảnh: Joongang Ilbo
Người bạn ở cùng Jeong-ho vào đầu giờ chiều khai rằng rời khỏi căn hộ vào khoảng 13h10. Cậu bé nhớ rõ lúc rời đi, Jeong-ho đang xem tivi, cửa trước mở toang.
Tòa chung cư được xây dựng vào đầu những năm 1990, có các lối đi ngoài trời với lan can chạy dọc mỗi tầng, lối vào của mỗi căn hộ hướng ra ngoài. Cấu trúc này khiến bất kỳ ai quan sát căn hộ tầng 13 từ bên ngoài đều sẽ rất dễ nhận thấy cửa đang mở.
Một hàng xóm sống trong tòa nhà khác của cùng khu phức hợp nhìn thấy cửa trước nhà Jeong-ho đang mở vào khoảng 13h45. Nhưng khi nhìn ra cửa sổ 50 phút sau đó, cô thấy cửa đã đóng.
Gia sư của Jeong-ho thấy cửa bị khóa khi đến dạy kèm cho cậu bé lúc 14h30. Sau khi gõ cửa mà không nhận được phản hồi, cô để lại một tờ giấy nhắn và rời đến lớp học tiếp theo.
Dựa trên những lời khai này, cảnh sát kết luận rằng Jeong-ho rất có thể bị tấn công trong khoảng thời gian từ 13h45 đến 14h30, chỉ 45 phút ngắn ngủi khi cậu bé ở một mình trong căn hộ khóa kín.
Động cơ nào gây nên tội ác?
Vì nhiều nhân chứng xác nhận cửa vẫn mở cho đến đầu giờ chiều, cảnh sát cho rằng kẻ đột nhập đã vào căn hộ khi Jeong-ho quên khóa cửa.
Tuy nhiên, thi thể Jeong-ho có rất ít dấu vết cho thấy cậu bé đã chống cự, như ADN lạ dưới móng tay hoặc các vết thương do tự vệ. Liệu kẻ tấn công có thể là người quen biết, không khiến đứa trẻ sợ hãi khi xuất hiện hay không?
Cảnh sát điều tra các mâu thuẫn cá nhân, xung đột ở trường học và mâu thuẫn trong gia đình nhưng không tìm thấy nghi phạm khả dĩ nào. Theo các lời khai, Jeong-ho trầm tính nhưng hòa đồng, cha mẹ cậu bé không có những xung đột có thể dẫn đến bạo lực. Những người đến căn hộ cũng đều có bằng chứng ngoại phạm trong khoảng thời gian 45 phút mà Jeong-ho có khả năng bị tấn công.
Sau đó, cảnh sát chuyển hướng suy đoán rằng Jeong-ho bị một tên trộm đột nhập tấn công. Tại hiện trường, ngăn kéo tủ trang điểm đã bị lục lọi, lấy đi 5 món đồ trang sức bằng vàng thuộc về mẹ Jeong-ho. Nhưng tiền mặt trong căn hộ vẫn còn nguyên vẹn, dây chuyền vàng trên cổ Jeong-ho cũng vậy. Điều này cho thấy trộm cắp có thể không phải là mục đích chính của tội ác.
Khu chung cư đã xây cách đây hơn chục năm, thiếu các tính năng an ninh hiện đại như camera giám sát để ghi lại sự xâm nhập của bất kỳ vị khách không mời nào. Hơn nữa, các lối vào công cộng của tòa nhà có thể mở mà không cần mật mã hay thẻ khóa. Bất cứ ai cũng có thể vào trong mà không bị giám sát hay gặp trở ngại.
Những manh mối bị phá hủy
Nỗ lực chữa cháy đã dẫn đến việc mất hầu hết bằng chứng pháp y trước khi cảnh sát điều tra hiện trường.
Nước từ vòi phun cuốn trôi các dấu chân tiềm năng, trong khi sức nóng và khói phá hủy các bằng chứng vật lý siêu nhỏ có thể giúp xác định nghi phạm như tóc, sợi vải. Dù cảnh sát đã thu thập được gậy bóng chày, dao làm bếp và băng dính dùng để trói đứa trẻ, nhưng không tìm thấy ADN hay dấu vân tay trên đó.
Cảnh sát cũng không tìm thấy nhân chứng nhìn thấy bất kỳ hoạt động bất thường nào trong tòa nhà vào ngày hôm đó, như một người khả nghi ra vào khu chung cư trong khoảng thời gian xảy ra vụ án.

Cảnh sát đứng gác tại cửa chính của tòa nhà xảy ra vụ cháy, tháng 9/2006. Ảnh: Joongang Ilbo
Nhiều tháng trôi qua, cảnh sát thu hẹp phạm vi tìm kiếm manh mối vào số trang sức vàng bị đánh cắp, trị giá khoảng 1 triệu won vào thời điểm đó. Họ phát thông báo đến các tiệm cầm đồ và cửa hàng trang sức trên khắp Ulsan và Busan, hy vọng các món đồ sẽ xuất hiện và dẫn đến nghi phạm. Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Các điều tra viên đã thẩm vấn hơn 1.000 người, bao gồm những tội phạm khét tiếng trong khu vực, nhưng không dẫn đến vụ bắt giữ nào và cũng không có manh mối mới.
Đối với cha mẹ Jeong-ho, thời gian không thể giúp xoa dịu nỗi đau. Họ chuyển đến Busan, sống lặng lẽ và không sinh thêm con.
Khu chung cư cũ cũng thay đổi, nhiều lượt cư dân đến rồi đi. Theo thời gian, hầu hết mọi người không biết rằng từng có một đứa trẻ thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn ở đó.
Theo cảnh sát, ký ức tập thể phai nhạt là một trong những trở ngại lớn nhất trong các vụ án chưa được giải quyết, đặc biệt là khi những chi tiết nhỏ nhưng có thể rất quan trọng bị bỏ sót.
Niềm an ủi duy nhất đối với cha mẹ Jeong-ho là vụ án vẫn chưa khép lại. Thời hạn truy tố 15 năm ban đầu được ấn định vào tháng 9/2021, nhưng một sửa đổi năm 2015 gọi là "Luật Tae-wan" - được đặt theo tên nạn nhân 4 tuổi trong vụ tấn công bằng axit năm 1999 bởi một người qua đường chưa rõ danh tính - đã xóa bỏ hạn chế về thời gian đối với việc truy tố các vụ giết người chưa hết thời hiệu.
Sự thay đổi này làm dấy lên hy vọng rằng những tiến bộ trong khoa học pháp y hoặc sự chú ý của công chúng được khơi lại có thể dẫn đến bước đột phá vào một ngày nào đó.
Tuệ Anh (theo Joongang Ilbo)


























