Hơn 30 năm trước tôi gặp vợ, lúc đó vợ là tiểu thư nhà giàu, còn tôi tay trắng. Không hiểu sao em lại yêu và đồng ý lấy tôi, dù biết tôi còn gia đình khó khăn, nợ nần. Sau khi lấy nhau, vợ không bao giờ đòi hỏi tôi phải đưa hết tiền. Ngược lại, tôi giúp đỡ gia đình một phần, em còn lấy tiền riêng để hỗ trợ thêm, còn luôn nhắc tôi đưa thêm mọi người. Em luôn nói gia đình thuở nhỏ ở bên nhau là quý giá nhất, lớn lên xa nhau, vì vậy còn hỗ trợ được nhau là phúc phần của mình, không nên tính toán.
Cháu tôi ở quê có dấu hiệu chểnh mảng học hành, em đưa luôn cháu vào nhà tôi ở để dạy dỗ, chăm sóc. Em chu đáo với bố mẹ tôi không kém gì bố mẹ đẻ, chưa hề phân biệt. Khi các cụ già yếu, em cải tạo lại nhà đang ở để đón các cụ vào chăm sóc đến khi các cụ qua đời. Nhà tôi mỗi khi có các cháu cần chỗ ở, học hành, em sẵn sàng lấy nhà riêng cho các cháu ở không mất tiền, nấu nướng mời các cháu tới ăn, một tay định hướng giúp các cháu học hành, tìm việc. Tất cả họ hàng nhà tôi đều nể em, các anh chị, cháu chắt,... có việc gì đều hỏi ý kiến em, nhiều khi "quên" luôn cả tôi.

Vì yêu tôi, em cũng sẵn sàng bao dung và "yêu" cả đại gia đình của tôi. Nhờ tình yêu của em, tôi có động lực để lập nghiệp. Bắt đầu từ lúc đi xe máy, rồi mua được xe thường, chuyển lên xe sang, từ căn hộ sang nhà đất, hay biệt thự, tôi đều để vợ mình đứng tên toàn bộ. Tiền tôi kiếm được cũng để vợ quản lý 100% và hoàn toàn tin tưởng khi thấy những khoản vợ đầu tư sinh lời. Gia đình hai bên chan hòa, con cái lớn lên bình yên và ổn định, đều do bàn tay của vợ.
Sau hơn 30 năm, dù hai vợ chồng đã đầy tóc bạc, da đã nhăn hơn nhưng tình cảm tôi dành cho vợ vẫn đong đầy như vậy, trong thương yêu có cả tôn trọng và khâm phục. Cảm ơn bà xã đã luôn thấu hiểu cho anh, cảm ơn cuộc đời đã mang bà xã đến bên anh.
Hòa Hiệp
























