- Sơn nói giai đoạn đầu của Dat Bike là lúc khủng hoảng nhất. Một ngày điển hình của Sơn lúc đó diễn ra thế nào?
- Một năm đầu, tôi ở Mỹ, tự mày mò một mình nghiên cứu làm xe điện.
Tôi dùng tiền tiết kiệm để học, trả bản quyền, mua máy móc về tự xây workshop trong nhà. Học lại hết từ điện tử, cơ khí, pin, động cơ… Ngày ngồi coi YouTube 8-10 tiếng để học, tối vừa làm vừa sửa. Cả tháng không gặp ai.
6 tháng đầu rất sung, nhưng cứ lủi thủi một mình, càng về sau càng khủng hoảng. Hồi còn làm ở big tech, tôi thậm chí còn không biết bấm máy giặt. Đồ dơ bỏ vào túi, mang lên công ty, vài ngày sau đồ sạch trả về. Công ty lo hết mọi thứ.
Một năm đó, tôi tự làm mọi thứ. Không được làm trong nhà, tôi tự mua đồ về dựng mái che, hàn bàn ghế ngồi làm ngoài sân. Tôi nhớ hôm đó trời rất lạnh, một mình ngồi lọ mọ lắp xe ngoài sân, mưa tuyết cứ hắt vào mặt. Nhìn sang nhà bên cạnh, cả gia đình họ ngồi ăn với nhau, có cả em cún. Tự nhiên sau hôm đó ngủ dậy, tôi cứ nằm trên giường nghĩ: "Thôi không làm nữa".
Nỗi sợ lớn nhất lúc đó là phí thời gian, lỡ cơ hội. Nếu nghỉ việc 3 tháng quay lại thì không sao. Nhưng càng lâu thì kiến thức, mối quan hệ sẽ ngày càng hao hụt, bị "lụt nghề". Trong khi càng làm xe điện, tôi càng thấy chặng đường để đến được quy mô mong đợi quá xa. Tôi ở trạng thái đó gần nửa năm. Dần dần phải đặt quy định cho bản thân, ngủ dậy không được nghĩ về xe điện. Phải ăn uống, tỉnh người, có năng lượng rồi mới nghĩ đến làm tiếp.
Sau gần một năm, tiêu gần hết số tiền tiết kiệm, tôi hoàn thành được vài mẫu thử, bán được trên mạng. Mẫu đầu tiên chạy được 100 km, công suất 5000W trong khi xe điện Việt Nam chỉ vài trăm đến 1000W. Lúc đó nghĩ: "Ít ra mình làm được sản phẩm có người mua, tốt hơn xe điện hiện tại". Lúc đó bạn bè công ty cũ đầu tư 200.000 USD, tôi cầm tiền đó về Việt Nam mở xưởng.
- Sau một năm về Việt Nam, 2019 Sơn lên Shark Tank gọi vốn, nhận về đánh giá "sẽ chẳng ai mua Dat Bike". Có khi nào Sơn nghĩ "họ đúng, mình sai"?
- Nếu mọi người xem, chắc vẫn nhớ, mẫu thử lên sóng không chạy ổn định, còn bị "cà giật". Nhiều người nói mình sai lầm khi marketing với sản phẩm chưa hoàn thiện. Nhưng nếu không có lần đó, sẽ có không có Dat Bike bây giờ.
Hôm phát sóng, rất nhiều người vào chê. Cứ 1000 người chắc phải 900 người chê, 90 người im lặng, chỉ 10 người khen. Nhưng song song, lượng đặt hàng fanpage đổ về liên tục. Tôi mới nhận ra, nhiều người chê nhưng vẫn có người mua, nghĩa là tôi đã chạm đúng nhu cầu thật của người cần.
Chiếc xe lúc đó rất đơn giản, chỉ như cái khung xe đạp gắn hai bánh vào, có cục pin rất to. Nhiều người vẫn sẵn sàng bỏ tiền, chờ đợi dù lúc đó xe chưa được đăng kiểm, chưa có giấy phép, chưa có nhà máy hoàn thiện. Tôi phải ngồi trả lời trực tiếp từng tin nhắn, nhớ rõ tên tất cả những khách đầu tiên. Thậm chí có những anh chị hoãn cả đám cưới để chờ rước dâu bằng Dat Bike. Với tôi đó là cột mốc "như mơ". Ngay cả nhà cung cấp, trước đó tôi bốc máy gọi không ai trả lời, sau lần đó, họ gọi ngược lại muốn hỗ trợ.
- 10 người mua nhưng 1000 người chê, anh dựa vào đâu để tin mình đúng?
- Lúc đó, mọi người chỉ chê kiểu dáng, cốp xe… Không ai chê hiệu năng của xe. Tôi nghĩ, càng nhiều người chê, cơ hội mình càng lớn. 10 người đối đầu với số đông, họ sẵn sàng đánh đổi kiểu dáng chưa đẹp để lấy sức mạnh động cơ, chứng tỏ mình đã chạm được nỗi đau của họ. Bài toán khó nhất là pin - "phần hồn" của xe đã giải quyết được, việc thêm thắt kiểu dáng hay tiện ích sau này chỉ là vấn đề thời gian.
- Sau lần đó, nhiều đơn đặt hàng đổ về, Dat Bike cũng nhận về đợt chỉ trích vì chậm giao xe. Sơn đối diện với những khách hàng đã đặt niềm tin vào mình thế nào?
- Một năm đó, cả công ty luôn trong trạng thái cực kỳ căng thẳng. Tôi đọc từng comment của khách, thậm chí có những người còn nói mình lừa đảo. Thời gian đó tôi luôn trong chế độ giải quyết vấn đề, cố gắng kiểm soát những gì tôi kiểm soát được, gạt bỏ cảm xúc. Một phần vì tôi đã có cộng sự, có người cùng tôi gánh vác nên không quá bị cảm xúc tiêu cực chi phối. Mình còn phải chịu trách nhiệm với khách hàng, anh em, nhà đầu tư nên phải tập trung giải quyết vấn đề.
- Vậy đâu là thách thức lớn nhất lúc đó?
- Có hai thời điểm Dat Bike phải giảm nhân sự, hơn một nửa những người đồng hành với tôi ra đi. Lúc đó, cả công ty có 7 người, đều là những người bạn kỹ sư cùng tôi từ Silicon Valley về, tự làm hết từ lắp xe, giấy phép đến chăm sóc khách hàng… Nhưng gần một năm không ra được xe, khách hàng hối thúc, Covid ập đến. Tụi mình cãi nhau liên miên, mỗi người muốn giải quyết vấn đề theo cách riêng. Khách hàng đang đợi từng ngày, lại có thành viên muốn nghiên cứu động cơ mới.
Đỉnh điểm, tôi quyết định nghỉ làm 3 ngày. Dành thời gian bóc tách các vấn đề. Sau đó, quay về với quyết định chỉ thông báo về cách làm của mình, không tranh luận thêm. Tôi nói thẳng: "Ai chấp nhận thì theo, không thì giải tán". Cuối cùng, công ty từ 7 còn 3 người. Đó là bài học đáng nhớ nhất với đội ngũ đầu tiên.
- Từng ăn ngủ 24/7 cùng nhau nhưng phải đi đến quyết định chia tay cộng sự ngay lúc khủng hoảng nhất, Sơn đã đối diện với sự đổ vỡ đó thế nào?
- Mình luôn cố gắng lý trí hơn cảm xúc. Lúc đó tôi chỉ tập trung sẽ xây dựng đội ngũ, tiếp tục làm sản phẩm kịp tiến độ cho khách thế nào. Còn những gì tôi không thể thay đổi thì không nghĩ đến nữa.
- Sự chia tay đó cho Sơn bài học gì?
- Cái dở của tôi ngày xưa là quá lý tưởng. Tôi đưa ra những mục tiêu lớn và dùng sự chân thành để thuyết phục mọi người. Những người bạn đi cùng tôi từ Mỹ về Việt Nam đều là những người có rất nhiều cơ hội, lương cao. Khi nảy sinh mâu thuẫn, khởi nghiệp không còn màu hồng, họ dễ dàng rời đi.
Thêm nữa, hồi đó cả 7 người về làm không lương, ăn ở chung với nhau như sinh viên ở trọ. Trong khi ở Mỹ, sự riêng tư là tối thượng, công việc và cuộc sống tách rời. Việc này khiến mọi người dễ xích mích. Đáng lẽ tôi phải là tiếng nói ở giữa, thống nhất được mọi người thì lúc đó chính tôi cũng tham gia vào các cuộc tranh luận. Do là bạn bè, nên dù là CEO mình cũng không thể ra lệnh cho họ.
Từ đó, tôi thay đổi triết lý xây dựng đội ngũ. Thứ nhất, ở từng khía cạnh, họ phải giỏi hơn tôi. Thay vì cùng là kỹ sư, kinh nghiệm khởi nghiệp không có và cứ xoay vần với nhau. Thứ hai, Dat Bike phải là lựa chọn tốt nhất của họ tại thời điểm đó. Bản thân tôi cũng vậy, tôi ngồi ghế CEO vì tôi là phương án tốt nhất của công ty, và ngược lại. Nếu chỉ thuyết phục nhau bằng lý tưởng, đó là sự hưng phấn nhất thời. Khi khó khăn ập đến, chỉ có sự cộng sinh về lợi ích và năng lực mới giúp mọi thứ bền vững.
- Sơn vừa nhắc Dat Bike có hai lần cắt giảm nhân sự. Vậy lần tiếp theo có gắn với cú sốc nào khác?
- Lần thứ hai, một nửa công ty phải nghỉ việc là sau khi mẫu xe thứ ba ra mắt.
Từ mẫu xe thứ nhất lên mẫu thứ hai, công ty tăng trưởng gấp 10 lần, gọi vốn được 5 triệu USD. Đối với tôi con số đó quá lớn, chưa bao giờ nghĩ có nhiều tiền như vậy. Tưởng là cuộc đời từ nay sẽ như mơ rồi, chẳng mấy chốc sẽ lên tỷ đô, thống lĩnh thị trường. Mẫu thứ ba ra mắt mình cũng chuẩn bị với phương án tăng trưởng gấp 10, nhưng thực tế chỉ tăng gần gấp đôi. Giá xe lúc đó 66 triệu, quá cao so với thị trường, trong khi Covid mọi người đang thắt chi tiêu. Vốn tụi mình thì hết sạch vì đã đổ vào sản xuất lô hàng đó. Cỗ máy bị phanh cái rầm.
Hồi mới gọi được 5 triệu USD, tôi nghĩ phải tăng trưởng nên đọc sách về startup, họ khuyên CEO chỉ nên làm quy trình, quản lý, không nên đụng tay chân vào nghiên cứu hay sản xuất. Mình làm theo, tuyển rất nhiều người về để thay thế mình ở các khâu vận hành. Nhân sự, chi phí phình ra nhưng sản phẩm không bán được tương ứng. Nhân viên lên mạng chửi sếp, review công ty tiêu cực. Tôi mới nhận ra mình đã ủy thác hết những khâu quan trọng nhất - R&D và sản phẩm - cho người mới, để đi làm những việc không hề sống còn.
- Từ trạng thái "như mơ" đến lúc "tỉnh mộng", Sơn mất bao lâu để chấp nhận và nhìn ra sai lầm đó?
- Ngay khi xe ra mắt, nhìn số lượng đặt hàng mình đã nhận ra vấn đề. Phản ứng đầu tiên: "Thôi chết rồi, bây giờ phải làm sao?". Cũng bối rối. Nhưng chỉ vài tiếng sau, tôi bắt đầu chấp nhận được thực tế là mục tiêu tăng trưởng gấp 10 lần đã đổ vỡ. Tôi chuyển ngay sang chế độ cứu vãn tình hình vì lúc đó công ty chỉ còn tiền để sống trong 1-3 tuần.
- Sơn đã tìm thấy cơ hội hồi sinh thế nào trong vài tuần đó?
- Tôi họp đội ngũ nòng cốt, rà soát lại tất cả khâu vận hành để xem cái gì có thể cắt bỏ. Nếu tiếp tục bộ máy cồng kềnh như vậy chắc chắn sẽ hết tiền và chết.
Tôi quyết định, mẫu xe tiếp theo là ván cược sống còn. Phải thực sự "wow", đủ sức kéo công ty tăng trưởng gấp 10 lần mới mong sống sót vì hàng tồn kho và chi phí từ mẫu trước đã quá lớn.
Vì vậy, một nửa công ty phải nghỉ việc để đủ tiền đầu tư cho mẫu xe tiếp theo như một ván cược cuối cùng.
Mình lập tức gặp nhà đầu tư đã rót vốn trước đó, thoả thuận vay họ 1-2 triệu USD để chơi game cuối. Họ cũng chấp nhận, nếu không số vốn trước đó cũng mất theo.
Quay lại công ty, mẫu xe thứ tư đã được chuẩn bị, nhưng lại tiếp tục là một sai lầm. Cả năm trước tôi không tham gia sâu vào việc làm sản phẩm, chỉ đặt ra định hướng copy y hệt Tesla - mô hình mẫu từ đầu của Dat Bike. Sau khi sản xuất dòng sport, sẽ đến dòng xe cao cấp. Mẫu thứ tư bán với giá 70 triệu, còn cao hơn mẫu trước đó. Mọi người triển khai đúng y xì hướng tôi đặt ra. Nhưng bản thân tôi - người đặt ra con đường đó - lại chưa bao giờ ngồi nhìn lại đúng hay chưa. Nếu sản xuất hàng loạt, chắc chắn chết.
Tôi quyết định hủy đợt ra mắt. Tất cả khuôn đã làm cho mẫu này phải bỏ hết. Bài học xương máu: CEO không bao giờ được uỷ thác phần làm sản phẩm. Chỉ cần ra mắt sai một sản phẩm là công ty về phần cứng có thể lập tức phá sản. Tôi bỏ hết việc khác để tập trung làm lại sản phẩm trong 6 tháng.
Cuối cùng, mẫu tiếp theo giá rẻ hơn 20 triệu, đi được xa hơn 70 km mỗi lần sạc so với mẫu trước. Khách hàng sẵn sàng trả hết tiền và chờ 4-6 tháng để nhận xe. Nhờ 4-5 triệu USD thu về chỉ trong vài tuần đầu đó mà Dat Bike mới sống được đến bây giờ.