Hôm ấy tôi không đi dạy, ở nhà cũng buồn nên đi siêu thị, không phải cần mua gì, chỉ là đi cho đỡ nhàm chán. Ra đường cũng không trang điểm hay quần áo gì đẹp. Lúc đang đứng, có anh va vào tôi làm rơi đồ. Lúc anh cúi xuống nhặt lên, có nhìn tôi hơi lâu. Khi đó tôi cũng hơi ngại nên cười nhẹ lại, chỉ nghĩ cho qua vậy thôi.
Tôi không biết anh đi theo mình và đăng ký lớp học vì mình cho đến khi anh gửi bài viết cho tôi đọc. Khi trung tâm gọi cho tôi báo rằng có học sinh muốn chính tôi dạy, tôi cũng hơi bất ngờ vì rất ít phụ huynh hay học sinh chỉ định giáo viên cụ thể, lịch dạy đôi khi có thể luân phiên các cô với nhau. Lúc đó tôi có hỏi bên trung tâm tại sao thì được thông báo vì khách hàng muốn như vậy, anh ấy đang ngồi và đóng tiền đây và yêu cầu tôi nhận.
Anh đóng sáu tháng học phí nên được bên trung tâm tạo điều kiện tốt nhất về giờ học cũng như lịch trình theo nhu cầu của anh. Đóng học phí sáu tháng nhưng anh học chỉ gần một tháng đã nghỉ. Sau này tôi nói bên trung tâm hoàn tiền lại nhưng anh không lấy vì không muốn làm sai quy định. Tôi lưỡng lự nhận dạy anh vì tôi sắp chuyển chỗ.

Vào học, nhìn anh khá mệt mỏi, tôi thấy và cảm nhận được vẻ mệt mỏi ấy trên gương mặt anh nhưng mỗi khi hỏi anh đều nói không sao, có thể học được. Tôi biết vừa đi làm vừa đi học sẽ vất vả nên cảm thông nhưng khi tôi giao bài, không lần nào anh hoàn thành. Những buổi đầu, tôi thông cảm nhưng đã gần một tháng, bài tập duy nhất anh gửi thì sai gần như hoàn toàn. Gần một tháng trôi qua, thấy học sinh không tiếp thu được, tôi cũng hơi giận nên báo sẽ có người khác phụ trách. Tôi chuyển chỗ vì có ý định từ trước, không phải do anh.
Tôi nhớ hình ảnh của anh lúc ấy, mặt thì mệt mỏi, vẫn mặc áo đi làm chưa thay. Trong quá trình dạy, tôi hỏi anh có hiểu không, lúc nào anh cũng gật đầu nên tôi an tâm cho qua.
Sau này khi chúng tôi quen nhau, có cơ hội nghe anh nói tiếng Anh với nhiều người thì tiếng Anh của anh ở trình độ cao rồi. Lúc đó tôi hỏi: "Trước đây em dạy, không biết học sinh có cười cô giáo không?". Anh nói: "Những lúc ấy chỉ lo nhìn em thôi, em dạy gì không nhớ, đi làm về đói mệt quá nên học không vô nữa".
Sau buổi hẹn gặp cà phê bên ngoài, anh nói mọi thứ với tôi. Tôi khá bất ngờ, cảm thấy hơi sợ và nghi ngờ người đàn ông này, vì vậy tôi chào và xin phép ra về. Tôi nhớ vẻ mặt anh lúc đó, cười nhẹ nhưng buồn, nghĩ lại cũng thấy thương.
Qua vài ngày, anh nhắn tin xin lỗi tôi. Ban đầu anh xin lỗi vì đã làm tôi hoảng và không làm phiền tôi nữa, nhưng mấy hôm sau anh lại nhắn đừng sợ anh, anh không có ý xấu và đừng chặn số điện thoại. Tôi không trả lời tin nhắn, anh gọi nhưng tôi không nghe. Tôi làm vậy vì sợ mình bị lừa, gặp người xấu. Dù tôi không trả lời, không nghe máy nhưng ngày nào anh cũng nhắn. Tôi có thả tim tin nhắn và anh nói hôm nay tôi thả tim, hy vọng ngày mai tôi sẽ nghe máy của anh.
Tôi đọc lại hai bài viết thật chậm. Tôi nghĩ nếu anh không chân thành, sẽ không viết bài để xin ý kiến. Ở bài đầu tiên, tôi cảm nhận được sự gấp gáp và sợ hãi của anh. Lúc ấy trong lòng tôi cảm thấy quý mến, có thể sự chân thành của anh đã làm tôi nghĩ khác.
Khi qua trung tâm mới dạy, tôi có đăng hình lên mạng xã hội. Tôi rất ít khi đăng hình ảnh, anh vào thả tim và thả 10 bình luận liên tiếp, vì vậy tôi có trả lời. Anh hẹn tôi nhưng tôi từ chối. Mọi thứ đưa đẩy khi tôi cần mua laptop mới nên có nhớ đến anh làm về công nghệ, tôi chủ động nhắn tin hỏi thì anh tư vấn rất nhiệt tình. Anh đề nghị tặng tôi một cái macbook mới nhưng tôi không nhận. Sau khi mua xong, tôi nhờ anh xem giúp, vì cần hỏi nên chúng tôi hẹn đi cà phê với nhau.
Sau bữa tối ấy, anh nói nhờ đi xe tôi về, anh có mang mũ bảo hiểm. Tôi không thể từ chối vì anh vừa giúp tôi. Ngồi trên xe, anh nói hay là đi dạo Sài Gòn nên chúng tôi đi cùng nhau. Không rõ thế nào, ngồi phía sau anh chở, tôi biết anh cố ý không đi xe cũng như mọi thứ diễn ra. Trong lòng tôi cảm thấy thích người đàn ông này. Ngồi phía sau anh cho tôi cảm giác rất gần gũi.
Chúng tôi ngồi ăn vỉa hè, anh nói lâu rồi không ăn những món này. Ra về, lúc băng sang đường lấy xe, anh chạm nhẹ vào tay tôi, chắc dò xem phản ứng của tôi thế nào và rồi anh nắm tay tôi băng sang đường. Sau hôm ấy, chúng tôi cũng nhắn tin, nói chuyện nhiều hơn, có hẹn ra ngoài vài lần.
Một buổi chiều, anh nhắn tôi đi ra được không, hôm nay chúng ta đi ăn món Pháp thử, nhà hàng này khá ngon. Anh mặc chỉnh tề, hơi khác ngày thường và tối ấy anh cũng tỏ tình: "Làm người yêu anh nhé, cô giáo". Chúng tôi bắt đầu hẹn hò từ hôm ấy.
Ngoài đời, anh khá tâm lý và hiểu biết, cho tôi cảm giác được bao bọc, che chở. Khi chúng tôi đi ăn hay hẹn, có dịp gặp bạn anh, có người Việt và người nước ngoài, lúc nào anh cũng nói tôi vào gặp họ thay vì ngồi trong xe. Anh luôn giới thiệu tôi là bạn gái và tương tác với tôi trong cuộc nói chuyện với bạn. Điều này làm cho tôi cảm thấy mình được tôn trọng và không bị bỏ quên, không có khoảng cách, vì tôi biết giữa chúng tôi là hoàn cảnh sống khác nhau.
Đây cũng là điều tôi phân vân, lo lắng khi anh cầu hôn lần đầu. Nhưng khi anh về quê tôi, nhìn anh thân thiện, không khoảng cách với gia đình tôi, anh cũng nói chuyện hỏi thăm ba mẹ nhiều, theo ba tôi ra vườn hái chuối, ngồi nhậu với anh em họ hàng, lễ phép, thân thiện. Ba hỏi tôi về anh và nói: "Họ là người thành phố nhưng gần gũi, ba có nói chuyện, ba thấy cậu này được, thật tình". Anh tâm lý lắm, nhìn thấy điện thoại của ba tôi cũ, anh nói với tôi là sẽ mua cho ba điện thoại khác. Nhưng tôi nói mình sẽ mua để ba không ngại nên tôi không đồng ý. Anh nói vài lần, rồi nói vậy chờ sau khi anh là con rể sẽ tự mua luôn.
Tôi thấy mình là người may mắn, vì anh rất tốt với tôi. Có nhiều thứ khác anh muốn làm cho tôi nhưng tôi không nhận. Tôi không nghĩ có người đàn ông tốt với tôi đến vậy. Anh đang tìm mua nhà để sau cưới chúng tôi sẽ dọn về đó sống. Anh hỏi tôi thích thế nào, đều hỏi ý kiến tôi dù tôi không đóng góp gì nhiều trong việc mua nhà. Anh cho tôi đi học lái xe. Và điều tôi thấy mình may mắn hơn là gia đình anh đều biết và ủng hộ.
Tôi không biết anh có đọc được bài viết không nhưng tôi muốn gửi lời cảm ơn đến anh: Cảm ơn anh vì đã tốt và yêu em nhiều đến vậy. Em biết mình may mắn, vì vậy em sẽ trân trọng tình cảm này. Những gì anh làm và muốn làm cho em, em đều biết và trân trọng trong lòng. Khi chúng ta kết hôn thành vợ chồng, em sẽ cố gắng làm người vợ thật tốt. Hy vọng chúng ta sẽ bên nhau thật lâu, dù cuộc sống sẽ có lúc khó khăn, gập ghềnh.
From "Cô giáo".
Hải Yến


























