Theo ông Phạm Đình Nghinh, Phó Chủ tịch Hội Bảo vệ quyền trẻ em TPHCM, năm qua, dự án đã triển khai nội dung tư vấn, hướng nghiệp, dạy nghề và tạo cơ hội việc làm cho thanh thiếu niên tại 18 trường nghề trên địa bàn thành phố. Hợp phần này là bước thứ hai, mục tiêu dạy nghề và tạo cơ hội việc làm cho thanh thiếu niên khuyết tật.

Ông Phạm Đình Nghinh giới thiệu về dự án (Ảnh: Tùng Nguyên).
Với nhóm đối tượng đặc thù, Hội và Tổ chức Save the Children International tại Việt Nam (SCI) phối hợp cùng Trung tâm Bảo trợ, dạy nghề và tạo việc làm TPHCM để thực hiện vì đây là đơn vị có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực người khuyết tật.
Theo ông Bùi Thanh Tuấn, Giám đốc Trung tâm Bảo trợ, dạy nghề và tạo việc làm TPHCM, hằng năm, trung tâm dạy văn hóa cho gần 500 học sinh khuyết tật, dạy nghề cho khoảng 300 người và giới thiệu việc làm cho khoảng 700 người...
Qua kinh nghiệm nhiều năm, ông Tuấn đánh giá việc dạy nghề cho người lao động khỏe mạnh đã khó, cho người khuyết tật càng khó hơn, nhất là người khuyết tật nặng và đặc biệt nặng, khuyết tật trí tuệ.
“Doanh nghiệp đánh giá người khuyết tật làm việc tận tâm, chăm chỉ hơn và gắn bó với công việc, giá trị cống hiến của họ tốt hơn người khác”, bà Nguyễn Ngọc Hằng cho biết.
Bà Hằng khẳng định: “Ngành nghề nào cũng có sự tham gia của người khuyết tật. Không có giới hạn. Điều quan trọng chính là họ được đào tạo kỹ năng phù hợp và trao cơ hội việc làm cho họ”.

Người khuyết tật có thể làm nhiều công việc khác nhau (Nguồn: SCI).
“Phải coi người khuyết tật là nguồn lao động tương lai, đang cần học tập và rèn luyện kỹ năng để phát huy tối đa tiềm năng. Doanh nghiệp nhận người khuyết tật vào làm vì họ đóng góp giá trị cho công ty, nhận đồng lương xứng đáng với công sức họ bỏ ra chứ không nên nhận người khuyết tật theo kiểu giúp đỡ, từ thiện”, bà Nguyễn Ngọc Hằng nhấn mạnh.
Để người khuyết tật tìm được công việc phù hợp, dự án tiếp cận theo hướng cá nhân hóa và đồng hành cùng họ. Thay vì đào tạo hàng loạt thì đào tạo tập trung vào từng cá nhân, phù hợp với dạng tật theo từng vị trí việc làm cụ thể.
Sau đó, phải nghiên cứu chia nhỏ một vị trí công việc tại doanh nghiệp thành các thao tác đơn giản, xem xét người khuyết tật có thể đáp ứng được bước nào, đào tạo cho vị trí cụ thể đó để họ có thể đảm nhận được công việc.

Người khuyết tật sẽ làm tốt nếu có kỹ năng và công việc phù hợp (Ảnh minh họa: Tùng Nguyên).
Đặc biệt, bà Hằng nhấn mạnh đến việc gia đình phải chuyển dịch tư duy hỗ trợ con cháu là người khuyết tật.
Bà nói: “Thay vì bao bọc, nuôi dưỡng thì nên khuyến khích con cháu tự lập và đồng hành cùng con khi đi làm. Cần tạo sự tự tin và động lực cho họ đi làm, không bảo bọc để họ sẵn sàng tinh thần tự lập”.


























