Vợ chồng tôi đều 37 tuổi, cưới nhau 16 năm. Sau nhiều năm cùng nhau phấn đấu, chúng tôi xây dựng được một thương hiệu nhỏ trong lĩnh vực kinh doanh online. Chúng tôi có hai con, bé nhỏ học lớp hai nên đỡ vất vả hơn mấy năm trước. Mấy tháng gần đây, chúng tôi bắt đầu xuất hiện những quan điểm trái chiều trong kinh doanh. Do mảng kinh doanh online mặt hàng nông sản đã ổn định, tôi lại không muốn tinh thần khởi nghiệp của mình nguội lạnh nên vạch ra kế hoạch lập trang trại chó cảnh với bà xã vài tháng trước. Thời điểm đó, cô ấy tỏ vẻ không tán thành nhưng cũng không quyết liệt phản đối.

Giữa tháng 3, bà xã có việc về quê 10 ngày. Tôi ở nhà vừa chốt khách vừa đóng gói, lại lo cơm nước cho các con và đưa con đi học nên khá stress. Chúng tôi làm việc luôn cả chủ nhật. Đến khi về, cô ấy nhất quyết không muốn nuôi chó nữa. Nhất thời tôi chưa thể chấp nhận từ bỏ dự án khởi nghiệp với chó cảnh nên cảm thấy "có lỗi với bản thân" vì kế hoạch đã vạch ra nhưng không đạt được. Tôi thương lượng với vợ, để cho bầy chó mới sinh ăn được cơm thì mang đi cho. Đồng thời tôi cũng ngỏ ý muốn cùng mấy đứa bạn học cũ (4 nam) đi chơi một chuyến qua ngày, hôm sau rồi về. Bà xã mặt nặng mày nhẹ, tỏ vẻ không muốn tôi đi đâu, luôn sợ tôi ăn nhậu, gái gú. Thấy vậy tôi đành hủy cuộc hẹn.
Thực ra, tôi chỉ muốn đi đâu đó, ngồi với mấy thằng bạn, uống vài ba lon, tâm sự vài lời, hoặc nói tục vài câu cho khuây khỏa rồi về dứt luôn ý định khởi nghiệp chó cảnh chứ không có gì to tát. Có vẻ như bà xã lo xa, kìm kẹp tôi hơi quá đáng. Sau vụ đó, tôi chủ động làm lành với vợ và cố gắng giải thích rằng việc đi với bạn giống như việc đi tắm hoặc vệ sinh cá nhân, chỉ có thể đi một mình nhằm xả stress chứ không có ý đồ gì xấu xa. Vụ bầy chó, tôi cũng nhắc lại để khẳng định mình sẽ đem cho hết khi nó ăn được. Vợ chỉ ậm à ậm ừ.
Sóng yên biển lặng được vài hôm, thằng bé nhà tôi chơi game cùng bố sau khi đã học bài xong rồi. Cô ấy thấy mắt thằng bé bị ngứa đỏ nên hằn học, bắt nó ngừng chơi. Tôi cũng ngừng chơi và khuyên con khi nào mắt hết đỏ thì chơi tiếp. Con vẫn khóc, vợ đùng đùng quát vào mặt tôi không biết dạy con. Thực ra đó là phần thưởng tôi dành cho thằng bé sau khi nó hoàn thành nhiệm vụ thôi chứ không có gì to tát. Cho nó chơi game nhưng tôi chơi cùng, giải thích nó hiểu thế nào là đúng sai và kiềm chế cảm xúc, cũng như thời gian chơi hợp lý. Có vẻ đó chỉ là cái cớ để bà xã trút giận lên đầu hai cha con, khiến cho không khí gia đình vô cùng ngạt thở.
Tôi tâm sự với em vợ về vấn đề này, nó chia sẻ với tôi hai ý chính để chị nhà nổi giận: Chị không đồng ý việc nuôi chó. Chị muốn phát triển mảng kinh doanh online, muốn bán kèm thêm nhiều món chứ không phải chỉ mỗi một món chủ lực như hiện nay. Về lý do thứ nhất, tôi đã có hướng xử lý như trên và cần có thời gian. Còn về lý do thứ hai, nó lại là một câu chuyện khác. Chỉ riêng sản phẩm chủ lực, một tháng thu nhập gia đình khoảng 80-90 triệu đồng. Tôi chuyển cho vợ 20 triệu đồng chi tiêu sinh hoạt trong nhà. Thỉnh thoảng có những buổi đi ăn ngoài hoặc tiền taxi, xe ôm, tôi thanh toán bằng tiền tài khoản của mình. Tổng chi tiêu sinh hoạt gia đình 30 triệu đồng/tháng ở nơi tỉnh lẻ không phải là ít. Cuối tháng chúng tôi dư ra khoảng 50-60 triệu đồng, có thể gửi tiết kiệm hoặc đầu tư chứng khoán, đó là quyết định của tôi.
Thực ra, sau tết tôi đã dự đoán trước rằng chỉ cần làm việc 4 tiếng mỗi ngày là đã có thể đạt được mức thu nhập như vậy rồi (quả thật tôi đã đúng). Vì thế, tôi bắt đầu ôn luyện tiếng Anh và tiếng Trung. Thứ nhất là để đầu óc không rảnh rỗi mà sinh hư với số dư trong tài khoản. Thứ hai là để duy trì sự nhạy bén của bộ não. Thứ ba là làm gương cho các con bắt chước mà tự học như ba của chúng. Tôi khuyên bà xã: "Thời gian làm việc ít như vậy, em nên học thiền với yoga để cơ thể khỏe mạnh và tinh thần sảng khoái hơn".
Vợ có vẻ mang dòng máu "tham công tiếc việc" của cả họ ngoại nên chỉ muốn làm việc và kiếm thật nhiều tiền (mặc dù chúng tôi không cần nhiều đến thế). Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn lướt Facebook/Tiktok xem những shop khác kinh doanh trăm đơn, ngàn đơn rồi nhìn vào đấy mà tiếc. Còn tôi, một phần không muốn doanh thu vượt ngưỡng, phần muốn gia đình có thời gian trò chuyện với nhau hơn sau những tháng ngày cực khổ. Có lẽ, theo như lời em vợ chia sẻ, mâu thuẫn cũng một phần bắt nguồn từ đây. Tôi dự tính dịp lễ này "mời khéo" cô ấy về nhà mẹ đẻ vài hôm để mấy mẹ con tâm sự với nhau trước. Ức chế cái gì, buồn bực cái gì thì nói thẳng ra cho nhẹ người, hiện tại chắc vì ngại miệng nên không chịu nói với tôi, hơn nữa đang chiến tranh lạnh.
Tôi sợ nhất giận quá mất khôn, chia tay rồi đòi chia của, chia con cái luôn thì hỏng hết. Để cho vợ về nhà mấy hôm, rồi tôi mời ba mình xuống đó nói chuyện rõ ràng, có sự chứng kiến của người lớn, giải thích và nói ra nỗi lòng của bản thân, hy vọng cô ấy sẽ hiểu tôi hơn. Tôi hy vọng nhận được lời khuyên và cả những lời phê bình từ các độc giả. Tôi xin cảm ơn.
Huy Nguyễn


























