Nguy kịch sau bỏng điện cao thế, người bố trẻ chắp tay khẩn cầu giúp đỡ (Video: Hương Hồng).
Cú phóng điện cao thế oan nghiệt đẩy người bố 2 con vào lằn ranh sinh tử
Một ngày cuối tháng 3, khoa Bỏng người lớn, Bệnh viện Bỏng Quốc gia Lê Hữu Trác tiếp nhận 1 bệnh nhân đặc biệt nặng - Triệu Tòn Nhất (SN 2004, dân tộc Dao, trú tại xã Tam Kim, tỉnh Cao Bằng).
Lập gia đình sớm, 22 tuổi làm cha của 2 đứa con thơ, Triệu Tòn Nhất ngổn ngang với bao nỗi lo toan. Giữa lúc vất vả mưu sinh, người bố trẻ bất ngờ gặp nạn, đứng trước ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Cú phóng điện cao thế kinh hoàng, đẩy người cha của 2 đứa con thơ đến trước lằn ranh sinh tử (Ảnh: Hương Hồng).
Ngày 28/3, trong lúc sửa đường ống nước cho một hộ trong xã, Nhất không may bị tai nạn điện cao thế. Cú phóng điện kinh hoàng khiến Nhất ngã nhào từ mái tôn tầng 2 xuống đất.
Ngay lập tức, Nhất được đưa đến bệnh viện địa phương cấp cứu. Do đa chấn thương nặng, Nhất được chuyển xuống Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức. Sau ca phẫu thuật não khẩn cấp, anh tạm qua cơn nguy kịch.
Cơ thể bị bỏng điện cao thế diện rộng nên ngày 31/3, Nhất tiếp tục được chuyển đến Bệnh viện Bỏng Quốc gia Lê Hữu Trác để điều trị.

Anh Triệu Tòn Nhất đã trải qua ca phẫu thuật não ở Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức (Ảnh: Hương Hồng).
TS.BS Nguyễn Thái Ngọc Minh, Phó Chủ nhiệm khoa Bỏng người lớn, Bệnh viện Bỏng Quốc gia Lê Hữu Trác cho biết:
“Bệnh nhân Triệu Tòn Nhất nhập viện trong tình trạng đa chấn thương rất nặng do bị phóng điện cao thế. Bệnh nhân bị bỏng 38% diện tích cơ thể, trong đó có 6% bỏng sâu, tập trung ở vùng mặt, thân trước, tay trái và 2 chi dưới.
Đáng lưu ý, bệnh nhân có kèm theo chấn thương sọ não với máu tụ ngoài màng cứng và đã được phẫu thuật mở sọ cấp cứu”.
Theo bác sĩ Minh, sau can thiệp ngoại khoa, tình trạng sọ não của bệnh nhân tạm thời ổn định. Tuy nhiên, trên da vẫn còn khoảng 4% diện tích hoại tử cùng nhiều vết thương hở rải rác, tiềm ẩn nguy cơ nhiễm trùng rất cao.

Nơi quê nhà, 2 con thơ ngày đêm mong ngóng bố mẹ trở về (Ảnh: CTV).
“Đây là giai đoạn hết sức nguy hiểm, bệnh nhân cần được theo dõi và điều trị tích cực, liên tục. Dự kiến, Nhất sẽ phải nằm viện nhiều tháng, đồng thời cần trải qua thêm nhiều cuộc phẫu thuật để cắt lọc tổ chức hoại tử và ghép da”, bác sĩ Minh chia sẻ.
Người bố nghèo chắp tay xin được sống
Bác sĩ Nguyễn Thái Ngọc Minh cho biết, dù bệnh nhân có Bảo hiểm y tế nhưng chi phí điều trị vẫn rất lớn do nhiều loại thuốc, vật tư không nằm trong danh mục chi trả. Trong đó có các loại kháng sinh phổ rộng, vật liệu băng gạc tiên tiến phục vụ chăm sóc vết bỏng, cùng chế độ dinh dưỡng tĩnh mạch nhằm nâng cao thể trạng, chống nhiễm trùng.

Bệnh nhân Nhất chắp tay khẩn cầu: “Cháu muốn được sống tiếp để nuôi con. Các con cháu còn nhỏ quá. Cháu xin cô, bác, anh, chị cứu giúp!...” (Ảnh: Hương Hồng).
“Bệnh nhân là người dân tộc thiểu số, hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn. Để em có cơ hội vượt qua giai đoạn nguy kịch và phục hồi, rất cần sự chung tay hỗ trợ từ cộng đồng.
Chúng tôi tha thiết mong bạn đọc Dân trí cùng các nhà hảo tâm giúp đỡ, để Nhất có thêm cơ hội được cứu sống và giảm thiểu di chứng sau bỏng”, bác sĩ Minh bày tỏ.
Qua tìm hiểu của phóng viên Dân trí, gia đình Nhất thuộc diện cận nghèo của địa phương. Để có tiền lo cho vợ con, Nhất làm đủ mọi việc, ai thuê gì làm nấy, từ phụ xây, lên rừng kéo gỗ thuê đến sửa điện, nước...
Tai họa bất ngờ ập đến với lao động chính trong nhà, khiến gia đình cận nghèo lao đao. Để chạy chữa cho Nhất, gia đình đã vay mượn hơn 150 triệu đồng. Bà con lối xóm, chính quyền địa phương chung tay quyên góp hỗ trợ khoảng 50 triệu đồng. Tuy nhiên, số tiền ấy đã nhanh chóng cạn kiệt sau những ngày điều trị đầu tiên.

Gia đình đã vay 150 triệu đồng, bà con trong thôn, bản quyên góp hỗ trợ 50 triệu đồng. Tuy nhiên, số tiền đó nhanh chóng cạn kiệt, hiện gia đình Nhất không biết xoay xở thêm ở đâu (Ảnh: Hương Hồng).
Trước mắt Nhất là chặng đường điều trị dài với chi phí lớn, trong khi gia đình không còn khả năng xoay xở.
Tính mạng đã tạm được giữ lại, nhưng nguy cơ nhiễm khuẩn, nhiễm độc vẫn hiện hữu từ những vết bỏng sâu khắp cơ thể Nhất. Nằm trên giường bệnh, mỗi lần cố gắng trở mình, Nhất lại nhăn mặt vì đau đớn.
Nhưng có lẽ, nỗi đau thể xác không sánh bằng sự giằng xé trong lòng người bố trẻ, khi nghĩ đến người vợ nghèo đang gồng mình lo chi phí điều trị, chăm sóc chồng nơi bệnh viện và 2 đứa con thơ nơi quê nhà ngày đêm khóc đòi bố.
Nước mắt ứa ra ướt nhòe gương mặt loang lổ vết bỏng, 2 tay chắp trước ngực, Nhất bật khóc: “Cả tháng nay vợ cháu vất vả quá. Cháu muốn được sống tiếp để nuôi con. Các con cháu còn nhỏ quá. Cháu xin cô, bác, anh, chị cứu giúp!...”.


























