Mẹ chồng tôi ở nhà làm nội trợ. Tính bà hiền lành, ít nói, thương dâu như con. Từ ngày tôi về làm dâu, bà chưa để tôi phải dậy sớm ngày nào. Mẹ chồng luôn nói: “Mẹ già rồi, ít ngủ, làm việc nhà cũng là niềm vui. Các con đi làm áp lực, về nhà cứ ăn ngủ cho thoải mái." Thú thật mà nói, mẹ chồng còn dễ hơn cả mẹ đẻ tôi ở nhà.
Bố chồng trái lại, lúc nào cũng tỏ ra nghiêm túc, khó gần. Có thể là do làm giám đốc, ở công ty quen khắt khe với cấp dưới, về nhà ông cũng giữ tác phong như vậy.

Ông là giám đốc công ty mà tôi đang làm việc, và cũng chính ông là người trực tiếp nhận tôi vào làm, cho tôi cơ hội thử sức với một công việc không đúng chuyên ngành sau một thời gian dài bị thất nghiệp.
Ông còn là cầu nối đưa chồng tôi và tôi lại gần nhau, biến tôi từ một cô nhân viên trở thành con dâu trong nhà. Vậy nên đối với tôi, ông không chỉ là cấp trên, không chỉ là bố chồng mà con là một người khiến tôi mang ơn vì đã cho tôi nhiều điều tốt đẹp.
Bố chồng tôi có thói quen chạy bộ mỗi sáng. Ngày nào cũng vậy, trời mới tờ mờ sáng, ông mặc bộ đồ thể thao, giày trắng, bước ra khỏi nhà với dáng đi nhanh và dứt khoát. Có lẽ vì chăm tập thể dục, ông trẻ hơn tuổi của mình, trẻ hơn cả vợ.
Một buổi sáng, tôi thức dậy sớm và không thể ngủ lại. Tôi nghe tiếng động dưới nhà, biết là bố chồng chuẩn bị chạy bộ, mẹ chồng chuẩn bị làm bữa sáng. Tôi chợt nhận ra, lâu lắm, mình không ra ngoài vào sáng tinh mơ, không được hưởng chút không khí trong lành, tinh khôi của ngày mới.
Tôi quyết định xỏ giày, chào mẹ chồng rồi ra khỏi nhà, đi bộ chậm rãi ra công viên gần nhà. Nhưng khi đến công viên, tôi bỗng nhìn thấy một bóng người quen.
Trước mắt tôi là bố chồng và một cô gái trẻ. Tôi nhận ra cô ấy ngay, đó là cô gái trẻ thuê nhà trọ đối diện nhà chúng tôi. Cô ấy cũng như bố chồng tôi, mặc đồ thể thao, mái tóc buộc cao, trẻ trung đầy sức sống.
Tự nhiên tôi thấy sợ, như thể mình vừa biết được một chuyện không nên biết. Và lỡ biết rồi, lại phải tìm lý do để im lặng.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu để ý hơn. Mỗi sáng bố chồng rời khỏi nhà, tôi cũng đi theo. Tôi không đi tập thể dục, chỉ muốn biết rõ hơn những chuyện giá mà mình chưa từng biết. Và tất nhiên, có lẽ hai người họ đã hẹn hò từ trước, sáng nào họ cũng đi cùng nhau.
Cho đến một sáng cuối tuần, tôi theo chân họ. Nhưng họ không đến công viên mà ghé vào một nhà nghỉ. Tôi không biết mình nên nghĩ gì. Một phần trong tôi muốn phủ nhận, muốn tin rằng đó chỉ là sự hiểu lầm của một buổi sáng mơ hồ. Nhưng phần còn lại thì không cho phép tôi dễ dàng như thế, bởi những gì tôi thấy không phải là một giấc mơ.
Tôi về nhà, nhìn mẹ chồng, mắt bỗng cay xè. Tôi biết, mẹ chồng đã hi sinh nhiều cho gia đình này. Bà vốn là lá ngọc cành vàng, còn bố chồng xuất thân nghèo khó. Ngày xưa, bà đã bất chấp bố mẹ khuyên ngăn để lấy bố. Bố chồng có được sự nghiệp như bây giờ cũng là nhờ có bà.
Sau khi chồng có sự nghiệp ổn định, mẹ lui về làm hậu phương. Trong con mắt mẹ chồng, chồng mình là người đàn ông giỏi giang, chung tình, tuyệt vời nhất. Có lẽ có nằm mơ bà cũng không thể ngờ răng, chồng mình đang ngoại tình với một cô gái đáng tuổi con mình, lại ở ngay đối diện nhà mình.
Từ ngày phát hiện bố chồng ngoại tình, tôi cảm thấy rất bứt rứt, khó chịu. Tôi không dám nói với bố chồng chuyện tôi đã biết. Có lẽ đó là điều mà một người con dâu không nên nói. Tôi càng không dám nói với mẹ chồng vì bí mật này quá lớn, hậu quả chắc chắn khó lường.
Có lúc tôi nghĩ đến việc nói với chồng. Nhưng rồi tôi lại chần chừ. Chồng tôi vốn kính trọng bố, và rất thương mẹ. Một lời nói của tôi có thể làm lung lay cả một gia đình, mà tôi thì không chắc mình có quyền làm điều đó.
Những buổi sáng sau này, tôi không đi tập thể dục nữa. Tôi tránh nó như tránh một điều gì đó không nên nhìn lại. Nhưng càng tránh, hình ảnh hôm đó càng rõ, như một vết mực đã thấm vào giấy, không thể xóa.
Tôi tự hỏi mình nên làm gì? Giữ im lặng để mọi thứ yên ổn, hay nói ra để tìm một sự thật rõ ràng. Nhưng nếu nói ra, liệu tôi có đang làm điều đúng, hay chỉ là đẩy mọi người vào một nỗi đau không cần thiết?
Tôi thương mẹ chồng, không muốn bà phải chịu nỗi đau bị phản bội khi đã ở tuổi xế chiều. Và im lặng lúc này có phải cũng là một cách yêu thương tôi dành cho mẹ chồng hay không?
Cao T. Phương
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng


























