Sáng nay, tôi đi thăm chị bạn ốm nằm viện. Đến vào lúc bác sĩ thăm khám nên tôi ngồi ngoài hành lang chờ. Tình cờ tôi gặp một cô tầm 55 đến 60 tuổi ngồi kế bên. Cô kể chuyện, cô đang đi chăm chồng bệnh trong này, ông bị gãy chân mới mổ xong, cần người chăm. Hỏi kỹ, cô kể cô có hai con gái đã lấy chồng gần nhà. Bình thường các con cô thay nhau chăm ông nhưng hôm nay họ không xin nghỉ được nên cô phải vào chăm ông thay con, chứ cô không định đi chăm ông đâu.
Tôi nghe và thấy thắc mắc sao vợ không chăm chồng những lúc bệnh tật thế này. Cô kể, khi còn trẻ, mới lấy cô về, chồng cô cũng chăm chỉ đi làm lắm nhưng lương được bao nhiêu không đưa cho cô, làm để dành tự tiêu xài, lo cho bố mẹ chồng, thỉnh thoảng cho con gái ít, còn đâu cô không biết. Một mình cô lăn lộn nuôi hai con gái và chi phí sinh hoạt trong nhà, gồng gánh mấy chục năm, nay con cái đã lớn hết rồi.

Cô nói một ngày đi chăm chồng, cô tính với chú 500 nghìn đồng, cứ thế nhân lên chứ cô không chăm không công. Chú gọi gì cô tới, còn không cô ngồi ngoài này vậy đó, bởi khi có tiền có sức, chú không vì gia đình thì giờ tự lo đi. Một là con tới chăm, trách nhiệm của con, chứ giờ cô bận đi du lịch, về quê, đi chơi với bạn bè. Các con gái cô đều ủng hộ cô làm như vậy.
Tôi nghe ngẫm nghĩ cũng có phần đúng, đàn ông khi có sức khỏe và có tiền không lo cho vợ con, thấy vợ con tự lo được là cứ để vậy, giờ già rồi mới thấy cảnh. Cũng là luật nhân quả thôi. Vợ chồng với nhau cũng là một dạng như vậy, có cho có trả, cũng là kiểu góp nhặt yêu thương để sau này về già hái quả ngọt.
Hương Lê


























