Arbeloa lại mắc sai lầm trong việc thay người, và pha làm bàn muộn của Hector Bellerin đã chấm dứt những hy vọng cuối cùng của Real tại La Liga mùa này. Đây sẽ tiếp tục là một "năm thảm họa" nữa.

Vinicius đối đầu Antony trong trận Real hòa Betis 1-1 trên sân La Cartuja, Sevilla ngày 24/4. Ảnh: AFP
Ngay cả bàn thắng của Vinicius cũng chẳng thể giúp cái dự án xập xệ, mất phương hướng, sai lầm nối tiếp sai lầm và thiếu tự trọng này kéo dài thêm hy vọng tại La Liga. Chức vô địch giờ đây coi như đã được dâng tận tay cho Barca. Bàn muộn của Bellerin là bản tóm tắt hoàn hảo cho sự bạc nhược kéo dài của một đội hình đang tháo chạy trong nhục nhã.

Phản ứng của các cầu thủ Real sau bàn gỡ 1-1 của Betis. Ảnh: AS
Trong những đêm u ám thế này, tôi lại nhớ về khí chất của người đội trưởng vĩnh cửu với số 7 trên lưng, là Raul Gonzalez. Chính vào ngày 25/4/2010, anh đã ghi bàn vào lưới Zaragoza tại La Romareda dù đôi chân đã khập khiễng vì chấn thương nặng, một vết thương khiến anh phải nghỉ 4 tháng kế tiếp, trước khi sang Đức. Một bàn thắng oai hùng, tràn đầy niềm tự hào Real. Đó là thứ tôi không còn thấy ở tập thể hiện tại. Họ vô hồn, không cảm xúc.
Ngược dòng thời gian, ngày 25/4 luôn để lại những dấu ấn lịch sử cho các CĐV Real. Vào ngày này của năm 1985, một cuộc lội ngược dòng vĩ đại tại trời Âu từng được viết nên trước Inter Milan - đội bóng từng hạ gục chúng ta 2-0 ở lượt đi tại San Siro. Tôi nhớ đêm đó tại Bernabeu, tôi đã sướng phát điên cùng bạn bè và cha mình từ trên khán đài tầng cao nhất, chứng kiến hai siêu phẩm của Santillana và một bàn của Michel để tiễn Inter về nước.
Mặt tối của ngày 25/4 diễn ra ba năm sau đó, vào năm 1988. Dù Real của Beenhakker hủy diệt chính Betis với tỷ số của một set trắng tennis để lần thứ ba liên tiếp vô địch La Liga, Bernabeu đêm đó vẫn lạnh lẽo và u sầu. Đơn giản vì chúng ta vừa bị loại đầy cay đắng ở bán kết Cup C1 trước PSV Eindhoven. Một nỗi đau tinh thần rất giống với những gì diễn ra tại La Cartuja trước Betis mới đây.
Bất chấp cú sảy chân mới nhất, những CĐV trung thành của Real tại Villa del Rio vẫn ôm chầm lấy tôi và hát vang bài hành khúc truyền thống đến khản cả giọng. Họ mới chính là những người cảm nhận logo đội bóng bằng cả trái tim.
Hoàng Thông (theo AS)


























