Nhìn bạn bè xung quanh mà tôi không khỏi chạnh lòng vì bản thân đã sa sút quá nhiều. Tôi tốt nghiệp cử nhân ngành quản trị một trường có tiếng, bằng khá, gọi là tàm tạm. Ra trường tôi lại thấy ngành mình học chẳng thích thú gì lắm. Tôi còn trẻ, đi kiếm việc khác để có cơ hội được đi đây đi đó cho năng động. Vậy là tôi bắt đầu đi theo bạn, chạy backstage sự kiện, sau đó làm vận hành này kia. Nói thêm, gia đình tôi ở thành phố, điều kiện gọi là đủ để không phải lo nghĩ gì nhiều về tài chính. Vậy nên dù việc làm chưa gọi là ổn định, tôi vẫn kết hôn, có vợ có con. Lúc này, mọi thứ bắt đầu đi chệch hướng.

Tôi đi làm chủ yếu là theo dự án và tự do, bắt đầu với những công ty nhỏ nên đổi việc thường xuyên. Vì dự án không lớn nên kinh nghiệm vận hành chương trình lớn gần như rất hạn chế, thời đó chạy sự kiện lớn ít lắm. Tôi không được học cơ bản của mấy nghề đó. Đến khi đi phỏng vấn những công ty có tiếng, muốn có chỗ làm ổn hơn, mới té ra là những năm qua làm nghề chỉ biết bắt chước và học mót theo người khác, không hiểu bản chất của ngành là gì, không hiểu những thứ cơ bản, dẫn đến một sự ngu dốt tiếp theo, bịa hồ sơ. Tôi điền vào CV những công việc chưa làm bao giờ, thế là được nhận vào một nơi khá ổn, lương cao hơn nhiều so với chỗ cũ và tôi thực sự trở thành một người làm nghề event.
Ở một nơi như vậy, áp lực và đòi hỏi công việc rất cao. Tôi vốn ở công việc cũ rất thụ động thì nay bị ngợp, gần như không thể bắt kịp theo những gì công ty yêu cầu. Tôi xin nghỉ, tiếp tục chuỗi ngày tháng tìm việc và lại bịa trong CV, tìm nơi nào đó làm tạm một năm rồi lại có vấn đề. Tôi nghĩ mọi thứ sẽ ổn thôi. Thế nhưng cứ thế lặp đi lặp lại từ năm tôi 29 tuổi đến giờ gần 5 năm trôi qua. Những năm vừa rồi, tôi rất muốn quay lại ngành quản trị hay hành chính nhưng thực sự họ không muốn tuyển một người đã ngoài 30 như tôi.
Tôi 33 tuổi, đang thất nghiệp, có bằng đại học mà nhiều lúc không biết có nên từ bỏ hết để làm nghề chân tay hay không. Tôi cảm thấy hối tiếc vì những năm qua đã sống mà không nghĩ đến tương lai của vợ con. Nhiều lần tôi nghĩ đến việc vì sao không học thêm chứng chỉ này kia hoặc là đầu tư kinh doanh. Có lẽ do sĩ diện, rồi đi làm bấp bênh, tiền tiêu không đủ, bỏ tiền đi học thì tiền nào đưa vợ nữa. Nhiều lúc tôi không dám nói ra, sợ vợ buồn. Lý do thì nhiều nhưng mọi thứ đều nằm ở tôi. Tôi thực sự không biết giới hạn ở đâu để rút bài học, để dừng lại và bước qua một con đường mới. Tôi đang tính đến một khởi đầu mới, dù chông gai nhưng nếu không thay đổi, người khổ không chỉ có tôi mà còn có vợ con.
Nam Thành


























