Sau một hồi vòng vèo tìm đường, chúng tôi cũng đến được nơi ông Tạ Duy Đương (SN 1969, trú xóm Tâm Hợp, xã Đông Thành, Nghệ An) đang tá túc đối diện chùa Phổ Môn, phường Vinh Hưng, Nghệ An.
“Trước đây tôi thuê trọ ở gần bệnh viện để tiện chạy thận. Tiền cạn, không biết xoay xở vào đâu, tôi xin được ở nhờ trong cái bốt bảo vệ này. Như tôi bây giờ thì ở hết mấy đâu, có chỗ ngả lưng là tốt rồi”, ông Đương nói.

Ông Tạ Duy Đương tá túc trong cái "hộp tôn" để duy trì chạy thận (Ảnh: Hoàng Lam).
Chỗ ở của ông Đương vốn là bốt trực bảo vệ một công trình xây dựng. Bốt như cái hộp được làm từ khung sắt, quây tôn tứ phía, mùa hè nóng hầm hập như lò nung, mùa đông gió lùa thông thống qua kẽ hở.
Đúng nghĩa chỗ ngả lưng, chiếc "hộp tôn", nơi ông Đương trú ngụ rộng chừng 4m2, chỉ đủ kê tấm liếp làm giường, đặt thùng quần áo, nồi cơm điện và xô nước.
Người đàn ông chống chọi bệnh suy thận trong “hộp tôn” (Video: Hoàng Lam).
Ngồi trong "hộp tôn" chật chội, ông Dương kể cho tôi nghe cuộc đời nhiều biến cố thăng trầm của mình. Năm 1987, ông lên đường nhập ngũ, tham gia Tiểu đoàn Đặc công 31, Bộ Tham mưu Quân khu 4, sau đó chuyển đến Lữ đoàn 146, Vùng 4, Quân chủng Hải quân.
Kết thúc thời gian quân ngũ, năm 1990, ông Đương trở về địa phương, lập gia đình. Cuộc sống cơm áo gạo tiền và áp lực học hành của 3 người con khiến hai vợ chồng ông không dung hòa được mâu thuẫn, bất đồng...
Năm 2014, ông Đương được phát hiện mắc bệnh suy thận mãn, phải chạy thận để duy trì sự sống. Từ nhà đến viện cũng ngót nghét 80km, thành thử ông phải đi thuê trọ chạy thận.
Thời điểm đó, các con đang tuổi ăn tuổi học, ông cũng không thể nhờ cậy được gì nhiều. Những lúc sức khỏe cho phép, ngoài giờ chạy thận, ông Đương chạy xe ôm, chắt chiu từng đồng để tự lo cho bản thân. Nhiều khi bữa ăn của ông chỉ là củ khoai lang nguội ngắt...

Hơn 10 năm chống chọi với căn bệnh suy thận, tiểu đường khiến cả sức khỏe, kinh tế của ông Đương kiệt quệ (Ảnh: Hoàng Lam).
Đằng đẵng 12 năm trời chiến đấu với căn bệnh suy thận mãn, kiên trì với từng buổi lọc máu nhưng tình trạng của ông ngày càng xấu đi. Hiện căn bệnh suy thận đã đến giai đoạn 5 kèm tiểu đường biến chứng khiến sức khỏe của ông bị bào mòn đến cùng kiệt.
Thỉnh thoảng, ông gắng gượng đi đan lồng chim thuê, kiếm 100.000-200.000 đồng/ngày. Ngày nào có lịch chạy thận, trùng thời gian các nhóm thiện nguyện phát cơm, ông không phải lo lắng cho bữa ăn của mình. Ngày còn lại, ông ăn qua quýt cho qua bữa.
Trong câu chuyện của mình, ông không giấu được tự hào về những người con sớm biết tự lập, vươn lên, nay đã có công việc ổn định, dẫu thu nhập còn chưa đủ lo cho gia đình nhỏ. Thi thoảng, các con biếu ông dăm trăm, một triệu để mua hộp thuốc bổ, ông nhận mà lòng dạ rối như tơ vò.
“Con cái người ta được nhờ cha, nhờ mẹ, đằng này, chúng đã vất vả, tự lập từ bé, giờ lại phải lo cho tôi”, người cha đắng đót tâm sự. Ông buồn và mặc cảm khi bản thân trở thành gánh nặng của các con, mà căn bệnh suy thận độ 5 như cái hố sâu không đáy, nuốt chửng bao nhiêu tiền bạc, của cải.

Bên trong "hộp tôn" của ông Đương chỉ đủ kê chiếc giường, đặt những vật dụng thiết yếu cho cuộc sống tối giản nhất (Ảnh: Hoàng Lam).
Điều an ủi đối với người cựu binh này là sự đùm bọc, sẻ chia của các bệnh nhân cùng phòng, đồng đội, đồng chí và các tấm lòng hảo tâm. Một bát cháo, suất cơm, không chỉ giúp ông đỡ đói lòng, mà đã tiếp sức cho ông trên con đường níu giữ sự sống...
“Hoàn cảnh của ông Tạ Duy Đương phải nói là hết sức khó khăn, sau hơn 10 năm chạy thận sức khỏe, kinh tế đều kiệt quệ. Địa phương cũng rất quan tâm, ưu tiên những phần quà vào các dịp lễ, tết nhưng cũng chẳng thấm vào đâu so với tình cảnh của ông Đương lúc này.
Chúng tôi rất mong thông qua báo Dân trí, ông Đương sẽ nhận được sự giúp đỡ thiết thực để giảm bớt khó khăn, yên tâm điều trị bệnh”, ông Võ Văn Hòa, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam xã Đông Thành chia sẻ.


























